Mãi đến khi bàn tay khổng lồ chưa từng thực sự giáng xuống kia tan biến hoàn toàn, ngay cả đường nét hư ảo cũng không còn, Huyền tiền bối mới thu hồi trường tiên.
Nhưng hắn không ngồi xuống ngay, mà khoanh tay trước ngực, ánh mắt vẫn luôn cảnh giác nhìn chằm chằm lên bầu trời.
Long Đào lén liếc nhìn hắn, phát hiện trên mặt vị lão tiền bối này chẳng có lấy nửa phần sợ hãi hay lo âu, chỉ rành rành một vẻ phẫn nộ, xen lẫn tia mong đợi mơ hồ. Dường như hắn đang chờ bàn tay kia thò tới lần nữa để được quất thêm một roi.
Ước chừng nửa khắc trôi qua, xác nhận vòm trời không còn dị động, mọi người mới dần dần hoàn hồn. Nhưng ngoại trừ Huyền tiền bối, ai nấy ít nhiều đều lộ vẻ hoảng sợ. Đám trẻ đeo mặt nạ vẫn co ro rúc bên chân mọi người, có hai đứa còn túm chặt góc áo Long Đào không chịu buông.




