Nghe Thạch Mạn Vũ nói vậy, mặt Minh Chúc thoắt cái đỏ bừng, vừa thẹn vừa giận mắng:
"Ngươi cố ý đùa bỡn ta đúng không! Các ngươi... ngươi và Long Đào... thảo nào lại làm sư đồ! Đúng là cùng một giuộc, đều là đồ khốn!"
Thạch Mạn Vũ rốt cuộc không nhịn được nữa, che miệng cười rộ lên:
"Ái chà, xem ra chuyến này có chuyện rất đặc sắc đây, tiếc là ta không đi theo để xem tận mắt. Nhưng ta làm vậy cũng vì muốn tốt cho ngươi thôi. Những người vì sự cố ngoài ý muốn mà tạm thời tránh được tâm ma kiếp như ngươi, theo sử sách ghi chép thì trước đây không phải là không có, nhưng về cơ bản đều rất khó vượt qua thiên kiếp và ngũ suy sau này. Ta tạo cơ hội để ngươi tiếp xúc với tâm ma cũng là muốn tốt cho ngươi, giúp ngươi sớm ngày giải quyết cái mầm tai họa này."




