Lúc này, Lưu thúc đã cất gọn chủy thủ. Hai tay ông đan vào nhau, vẻ mặt hoàn toàn chẳng còn nét khiêm nhường, ôn hòa của vị quản gia ngày thường, mà giống hệt một chiến binh luôn sẵn sàng xuất chinh.
"Nhưng mà Lưu thúc này, Lục Tuần Nghiệp kia chắc khó tìm lắm nhỉ? Nếu ông cứ mãi không tìm được hắn, chẳng lẽ cứ kéo dài thời gian mãi sao?"
Lưu thúc gật đầu, giọng điệu lại bình tĩnh hơn hẳn những gì Long Đào tưởng tượng:
"Quả thực rất khó tìm. Nhưng ta cũng không đến mức ngoan cố đâm đầu vào ngõ cụt. Nếu mười, hai mươi năm nữa mà vẫn bặt vô âm tín, ta cũng sẽ không phí hoài thời gian mãi." Ông ngừng một lát rồi nói tiếp:




