Tên tu sĩ ngự kiếm bay tới, sau khi nhìn thấy lớp bùn đất màu đen hơi ngọ nguậy kia, vẻ mặt gã ban đầu là khiếp sợ, tiếp đó lại gượng ép bản thân bình tĩnh lại, đổi sang dáng vẻ cẩn trọng và hoài nghi kiểu "ta không tin". Gã nhìn chằm chằm vào hũ gốm, giọng điệu mang theo sự kháng cự gần như cố chấp:
"Chuyện này... không thể nào! Ngươi không thể nào có tức nhượng được! Chúng ta đã tìm khắp..."
Ân Triết chẳng đợi gã nói hết câu đã ung dung cất hũ gốm đi, đậy nắp cẩn thận, động tác hệt như đang gói ghém một miếng điểm tâm bình thường.
Y cố ý thở dài một tiếng, giọng điệu pha chút khó xử và tiếc nuối vô cùng hợp lý:




