Đấu giá hội cứ thế kết thúc.
Khi đắm chìm trong đó, người ta tựa như trải qua hết đợt hưng phấn này đến sự căng thẳng khác, cảm xúc thăng trầm liên tục. Vì từng món bảo vật mà tim đập chân run, vì từng lần ra giá mà nắm chặt hai tay, cứ ngỡ bữa tiệc lớn này sẽ chẳng bao giờ tàn, luôn có bất ngờ tiếp theo chờ được đưa lên đài chính.
Nhưng khi mọi thứ thực sự khép lại, tất cả lại tựa như một giấc mộng vừa tan. Những bao gian lơ lửng xung quanh dần tối đi, đám đông bắt đầu tản ra, chỉ còn lại dư vị vô tận lắng đọng trong lòng.
Long Tịch hiếm khi lại yên lặng đến thế.




