Nhìn chiếc cẩm hạp mà mẫu thân điềm nhiên đưa tới, Long Đào nhất thời còn chưa kịp phản ứng, thậm chí quên cả đưa tay nhận lấy. Mãi đến khi chiếc hộp được đẩy tới bên tay, hắn mới theo bản năng đón lấy.
“Khoan, khoan đã! Nương! Người nói gì cơ? Nữ đế… đích thân gửi thỉnh thiệp cho người ư?!”
Long mẫu Long Nguyệt Ngâm khẽ thở dài, thần sắc có phần bất đắc dĩ, nói:
“Đúng vậy, gửi cùng còn có một bức thư, bảo rằng ta rời nhà nhiều năm như thế, cũng nên quay về thăm một chuyến. Nàng ấy vẫn cứ hay lo xa như vậy.”




