Khi Long Đào bước ra khỏi thần bí không gian kia, cả người hắn vẫn còn trong trạng thái không phân rõ đông tây nam bắc, trên dưới trái phải, thậm chí đến trời đã tối từ lúc nào cũng chẳng hay.
Toàn thân hắn vừa hưng phấn vừa gần như kiệt sức, đến mức lúc chân vừa chạm đất, hai chân còn mềm nhũn nên đứng không vững, lập tức quỳ sụp xuống.
Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, may mà không có ai, mà nơi này hắn cũng nhận ra, chính là một đình nhỏ trong khu rừng bên cạnh chủ phong quảng trường.
Trời đất, vừa rồi ở trong không gian ấy đúng là một cuộc trường chinh kinh tâm động phách. Minh Chúc... Minh Chúc thậm chí còn trực tiếp truyền cho hắn một bộ song tu công pháp, sau đó phân ra một phân thân cấp luyện khí để cùng hắn song tu. Nhờ bộ công pháp ấy, hắn phát hiện tinh lực của mình gần như vô cùng vô tận, dùng mãi không cạn.




