Sau khi liên tiếp xác nhận Minh Chúc quả thật đã đột phá nguyên anh, Tôn trưởng lão kích động đến mức chòm râu cũng khẽ run run. Bao nhiêu năm rồi! Cửu Hà Thiên tông cuối cùng cũng nghênh đón một vị nguyên anh chân quân mới! Tuy không rõ vì sao Minh Chúc lại chọn lén đột phá ở bên ngoài, thay vì trở về tông môn an toàn và ổn thỏa hơn, nhưng nếu nàng đã thành công, mấy chuyện vụn vặt ấy cũng không cần truy cứu. Hẳn nàng có tính toán riêng của mình.
“Tân Vô Xá,” Minh Chúc quay sang nhìn kiếm tu, cất tiếng hỏi, “Ngươi có muốn ở lại dự nguyên anh đại điển của ta không? Lần này coi như ta nợ ngươi một ân tình.”
Tân Vô Xá không ngờ nàng lại chủ động mở lời mời, nhưng vẫn lắc đầu từ chối,
“Không cần. Trước đó ta còn giúp Võ Di phái giao thủ với các ngươi một trận, giờ ở lại chỉ càng thêm khó xử, huống hồ...” Hắn khựng lại đôi chút, “Ta cũng không thích những nơi quá mức náo nhiệt. Ngươi đã đưa ta rời khỏi chỗ ấy, vậy xem như đôi bên thanh toán sòng phẳng.”




