Khi Diệp Kinh Thần bị thanh niên tuấn mỹ kia nói đến á khẩu không đáp được, nơi sâu trong mật thất sương mù giăng kín bỗng vọng ra một tiếng mở cửa rõ ràng.
Ngay sau đó, một thân ảnh mà gã quen thuộc hơn bất cứ ai chậm rãi bước tới. Mái tóc hồng phấn dài đến thắt lưng ánh lên sắc màu mộng ảo, dung nhan hoàn mỹ tựa như không thuộc chốn phàm trần, cùng đôi mắt tím nhạt đủ sức nhiếp hồn đoạt phách. Ngoài Nhã Hy, thánh nữ Hợp Hoan tông, còn có thể là ai?
“Ôi chà...” Nhã Hy đưa ngón tay ngọc khẽ che môi son, ánh mắt lưu chuyển rơi lên người Diệp Kinh Thần đang quỳ rạp dưới đất, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa như cười nửa như không. “Đây chẳng phải tên tiểu tặc đã trộm đồ của người ta sao? Sao lại rơi vào bộ dạng chật vật thế này?”
Nàng khẽ dời gót sen, chậm rãi đi quanh Diệp Kinh Thần. Sau khi xác nhận gương mặt khiến nàng buồn nôn này không hề nhầm lẫn, nàng mới khẽ thở phào một hơi. Những ngày qua vô cớ phải gánh chịu nhân quả phản phệ, hôm nay cuối cùng cũng có thể kết thúc rồi.




