Ngày hôm sau, cũng là ngày thứ tư của tông môn đại tỉ, Long Đào vừa kết thúc buổi minh tưởng và tọa thiền sáng sớm, đang định ra ngoài tới diễn võ trường, chợt thoáng thấy một bóng người xa lạ trong sân trước cửa nhà.
Đó là một nữ tử tóc đen, dáng người cao gầy thanh thoát, đang quay lưng về phía hắn, đầy hứng thú ngắm nhìn đàn cá bơi trong ao. Quanh người nàng phảng phất một thứ uy nghi như có như không, song chỉ cần liếc mắt cũng đủ khiến lòng người run động, vừa nhìn đã biết tuyệt đối không phải hạng tầm thường.
Dường như nhận ra ánh mắt sau lưng, nữ tử ung dung xoay người, khẽ mỉm cười với Long Đào. Vừa chạm mặt, lòng hắn không khỏi khẽ động. Dung mạo đối phương chẳng khác gì nhân loại, nhưng nơi đầu mày khóe mắt, trong từng tia khí tức, lại luôn phảng phất một phong vị rất riêng, khiến hắn theo bản năng cảm thấy đôi chút khác lạ.
“Uyên di!”




