Đăng thiên thê là một hạng khảo hạch mà hầu như tông môn nào cũng có. Danh tiếng của nó, đừng nói giới tu hành, ngay cả bách tính phàm tục cũng đã nghe như sấm bên tai.
Bởi vì khác với mấy hạng mục còn lại, khảo thí linh căn chỉ cần đưa tay chạm vào linh thạch, chớp mắt là xong, người đứng dưới cùng lắm cũng chỉ hò hét vài câu. Khảo nghiệm huyễn cảnh thì người ngoài căn bản không nhìn thấy bên trong xảy ra chuyện gì. Còn khảo thí ngộ tính lại càng tẻ nhạt, chỉ là một đám người ngồi đó ngẩn ra.
Chỉ riêng đăng thiên thê là ai nấy đều có thể xem cho đã mắt, tính thưởng thức cũng cao nhất. Gần ngàn người cùng leo lên chiếc thang dài không thấy điểm cuối, cảnh tượng ấy quả thật hùng vĩ vô cùng, chẳng khác nào một màn biểu diễn tập thể cực lớn.
Thiên thê của mỗi tông môn đều khác nhau. Có nơi là huyễn cảnh thuần túy do nguyên anh chân quân tạo ra, cũng có nơi là thềm đá thật nối thẳng lên đỉnh núi. Nhưng nội dung và quá trình về cơ bản đều không khác mấy, nói đơn giản thì càng lên cao càng khó đi, mà thành tích cũng càng tốt.




