Mấy năm làm quan, Giang Hành Chu tuy vẫn giữ vững bản tâm, nhưng cách hành sự đã lão luyện hơn xưa không ít.
Hắn không khỏi thở dài: “Phong huynh đã nghĩ cho ta như vậy, ta há phải hạng người không biết điều. Chỉ là ngẫm lại, trước kia làm quan ở địa phương, tuy cũng có tranh đấu, nhưng đâu gay gắt đến mức này. Chỉ cần đi sai một bước, e rằng sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.”
Phong Nghiên Sơ thần sắc thản nhiên. Màn đêm đã khéo che đi ý cười mơ hồ nơi khóe môi hắn, khiến giọng nói càng thêm lạnh nhạt hơn ngày thường: “Kinh thành là chốn phồn hoa, cũng là nơi quyền lực hội tụ. Biết bao kẻ vắt óc chen chân ở lại đây, lại cũng có biết bao người không muốn bị ép rời khỏi kinh thành. Tranh đấu nơi này, đương nhiên vừa dữ dội vừa tàn khốc. Giang huynh được như bây giờ đã là rất tốt rồi.”
Thật ra, so với những quan viên bình thường không có tước vị, thì ngay cả những nhà huân quý như Võ An hầu phủ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Ngoài đích chi có thể nhờ kế thừa tước vị mà ở lại kinh thành, những bàng chi không có bản lĩnh, không có quan chức, cuối cùng cũng phải ngoan ngoãn rời đi.




