Linh hồn kia vẫn đang giãy giụa kịch liệt, nhưng chẳng thể thốt nên lời.
Hắn chỉ có thể giương mắt nhìn thiên quân, ánh mắt ngập tràn hoảng sợ và van lơn: Tôn thượng... ngài mau cứu ta với!
Chẳng biết vô tình hay cố ý, tốc độ nhân hoàng phan thu lấy linh hồn Long Ngôn cực kỳ chậm chạp, qua trọn hai ba nhịp thở mà vẫn chưa hút hẳn vào trong.
Chu Hóa Tiên mỉm cười, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: "Đây là thuộc hạ của ngươi, lại còn là thiên mệnh chi nhân. Ngươi không ra tay, há chẳng khiến những kẻ khác... lạnh lòng sao?"




