Thiên địa chấn động, vạn đạo hiển hóa.
Cả tòa Trọng Lâu các lúc này cũng bắt đầu rung lắc dữ dội.
Đám người Chu Càn, Chu Phương cùng Ám Uyên còn chưa kịp phản ứng đã bị ma uy đại đạo nghiền ép xuống đất. Máu huyết đông cứng, linh hồn run rẩy, bọn hắn có cảm giác nghẹt thở vô cùng, tựa như một hạt phù du nhỏ bé giữa thiên địa lỡ chọc giận thương khung.
Bọn hắn ngẩng đầu lên, nhìn những bóng người không ngừng bước ra từ nhân hoàng phan, mỗi một bóng dáng đều vĩ ngạn vô song, cao không thể chạm tới.




