Trong mắt Phương Thiên Hãn đầy vẻ kiêng dè, ánh mắt lập tức nhìn sang.
Chỉ thấy một trung niên dung mạo tầm thường đang ngồi trên sô pha, trên môi mang nụ cười nhàn nhạt.
Tuy khí tức đối phương không hề hiển lộ, nhưng lại khiến hắn có cảm giác sâu không lường được, thậm chí còn mang theo một loại áp chế trên phương diện sinh mệnh lực!
“Hửm?”




