[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 93: Điều ước

Chương 93: Điều ước

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

6.114 chữ

15-09-2026

Hồng Phong rút tay ra khỏi phổi Cao Dương. Gã đã hoàn toàn đánh mất linh hồn con người, miệng không ngừng lặp đi lặp lại hai chữ "con người", thèm khát máu tươi và trái tim nhân loại.

Ngay khi gã định thọc tay vào ngực Cao Dương lần nữa, hắn nghiến chặt hàm răng đầy máu, rặn ra hai chữ: "Bộc... Phá..."

"Bùm!"

Cánh tay phải của Hồng Phong nổ tung.

Những ngón tay đang bóp cổ Cao Dương nới lỏng, hắn ngã rạp xuống đất.

Cánh tay phải của Hồng Phong gần như đứt lìa, máu tuôn như suối, nhưng gã dường như chẳng còn cảm thấy đau đớn.

Thật ra từ trước đó, ngay khoảnh khắc đầu tiên tóm được tay phải của Hồng Phong, Cao Dương đã lập tức sao chép thiên phú 【Bộc Phá】. Nhưng lúc ấy hắn không có thời gian sử dụng, mà chọn cách áp sát tấn công chớp nhoáng để đạt hiệu quả cao hơn.

Thiên phú 【Bộc Phá】 của Hồng Phong có cơ chế riêng, yêu cầu hai bước: Chạm và Kích nổ. Bước đầu tiên có vẻ là năng lực bị động, không cần chủ động phát động kỹ năng vẫn có thể tạo ra dấu ấn.

Trong lúc dồn dập tung quyền cước, mỗi cú đấm nện lên người Hồng Phong, Cao Dương đều âm thầm để lại một "dấu ấn nổ". Cộng dồn lại, e là phải đến vài chục chỗ.

Ban đầu Cao Dương định đợi Hồng Phong trăn trối xong sẽ kích hoạt 【Bộc Phá】, nổ gã thành tro bụi. Nào ngờ Hồng Phong lại tự tiêm thứ thuốc quái dị kia vào người rồi "thú hóa" luôn.

Cao Dương sẽ không cho kẻ địch thêm bất cứ cơ hội nào nữa. Thú có khả năng hồi phục cực kỳ đáng sợ, huống hồ kẻ trước mắt còn là một thực thể khủng khiếp khiến điểm may mắn tăng vọt lên tận 5000 lần.

"Bộc Phá!" Cao Dương gào lên.

Bụng Hồng Phong nổ toác.

"Bộc Phá!"

Bắp chân Hồng Phong nổ tung.

"Bộc Phá!"

Lồng ngực Hồng Phong vỡ nát.

"Bộc Phá! Bộc Phá! Bộc Phá! Bộc Phá!"

Chỉ trong vỏn vẹn mười giây, Cao Dương đã gào lên vô số lần. Cơ thể Hồng Phong hệt như một hình nhân đất sét nhồi đầy pháo, điên cuồng vặn vẹo trong chuỗi nổ liên hoàn chớp nhoáng, thịt nát xương tan, chẳng còn ra hình thù gì.

Cả sân thể dục chốc lát chìm trong những luồng sáng chớp giật liên hồi, máu tươi cùng tia lửa bắn tung tóe khắp nơi.

Mười giây sau, Hồng Phong chỉ còn lại một bộ khung xương cháy đen.

Vẫn chưa xong! Cao Dương nén cơn đau thấu trời ở phổi, lao lên phía trước, một tay chĩa về phía bộ khung xương, thi triển 【Hỏa Diễm】.

Kế tiếp là một phút thiêu đốt ở nhiệt độ cực cao, cho đến khi bộ xương hóa thành một đống tro tàn.

Cuối cùng, mọi chuyện cũng kết thúc.

Cao Dương đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng. Trước khi ngất đi, hắn lờ mờ nghe thấy có ai đó đang gọi mình.

"Cao Dương, Cao Dương..."

"Cao Dương, Cao Dương..."

Cao Dương mở mắt ra, thấy mình đang chảy nước dãi, nằm sấp trên chiếc giường gỗ nhỏ êm ái ở ký túc xá cô nhi viện. Dì quản lý đang ngồi xổm bên giường, vỗ vỗ vào hai má phúng phính của hắn: "Dậy thôi, đến giờ dậy rồi!"

Cao Dương mơ màng ngồi dậy, dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, cuối cùng cũng nhận ra tất cả chỉ là một giấc mơ.

Hắn bỗng thấy tủi thân vô cùng, sống mũi cay cay, rồi òa khóc nức nở.

"Ái chà, sao thế này, không phải lại tè dầm rồi đấy chứ?" Dì quản lý cười bất lực, nhéo má hắn một cái: "Sáu tuổi rồi mà còn tè dầm, đúng là cái đồ đáng ghét!"

"Dì ơi, con gặp ác mộng..." Cao Dương túm chặt lấy tay áo dì, thút thít: "Nhiều quái vật lắm... đòi giết con..."

"Haha, cái thằng bé này." Dì dịu dàng dang tay ôm chặt Cao Dương vào lòng: "Không sợ, không sợ nhé. Quái vật đến thì dì sẽ đánh nó giúp con..."

...

Cao Dương từ từ mở đôi mắt xót buốt, cả người bủn rủn không còn chút sức lực.

Hắn thử cử động, phát hiện một bên mặt mình đang gối lên một cặp đùi trắng nõn ấm áp. Hắn nghiêng đầu, đập vào mắt là gương mặt ngược của một thiếu nữ quen thuộc.

Hóa ra, chuyện vừa rồi mới là mơ.

"Tỉnh rồi à?" Bạch Thỏ cúi nhìn Cao Dương đang gối đầu lên đùi mình.

"Ừm..." Giọng Cao Dương khàn đặc, thều thào.

"Há miệng ra." Bạch Thỏ cầm một viên thuốc nhỏ màu đỏ đưa tới: "Uống đi."

Cao Dương há miệng nuốt viên thuốc. Cơ thể hắn dần ấm lên, sức lực cũng từng chút một hồi phục.

Lúc này hắn mới nhận ra trên bụng mình cũng có thứ gì đó đè lên. Hắn lia mắt qua, phát hiện ra Manh Dương. Cô bé đang ngồi dưới đất, gối đầu lên bụng hắn ngủ thiếp đi.

Cao Dương nhấc tay phải lên, bàn tay đã lành lặn như cũ. Hắn thử cử động các ngón tay, vẫn còn hơi tê dại.

"Cậu phải cảm ơn Manh Dương đấy. Con bé đã nhặt từng ngón tay của cậu trên sân thể dục về rồi cố hết sức nối lại cho cậu." Giọng Bạch Thỏ lộ rõ vẻ mệt mỏi, xen lẫn chút trách móc và lo lắng hệt như phụ huynh.

Cao Dương chậm rãi ngồi dậy, nhẹ nhàng ôm Manh Dương vào lòng. Sau lưng hắn chính là cây ngân hạnh quen thuộc.

"Sao hai người lại tới đây?" Cao Dương hỏi.

"Tôi nghe lén điện thoại của cậu." Bạch Thỏ đáp tỉnh bơ: "Lúc tên Hồng Phong đó gọi cho cậu, tôi nghe thấy không ổn nên lập tức dẫn Manh Dương chạy tới. Chân tôi đi nhanh, lúc tới nơi thì cậu vừa đánh xong với gã."

Cao Dương im lặng một lát, hỏi: "Vạn Tư Tư đâu?"

"Yên tâm, xử lý xong xuôi cả rồi." Bạch Thỏ khẽ thở dài, "Vốn định đưa cậu đi luôn, nhưng Manh Dương chữa cho cậu xong thì buồn ngủ quá, tôi nghĩ thà để hai người nghỉ ngơi tại chỗ còn hơn. Ai ngờ hai người ngủ một mạch tới sáng, chân tôi tê rần hết cả rồi."

Hóa ra Bạch Thỏ đã thức canh chừng cho bọn họ suốt cả đêm. Cao Dương chợt thấy hơi cảm động.

Lúc này đã là sáu giờ sáng, phía chân trời đằng xa vừa hửng nắng. Đám cỏ dại trên sân thể dục dưới sườn dốc đã bị thiêu rụi hoàn toàn, chỉ còn lại một mảng cháy đen hoang tàn tắm mình dưới ánh ban mai ấm áp. Một cảm giác thật kỳ lạ.

"Thứ này... là của cậu à?" Bạch Thỏ giơ một vỏ kẹo ra.

Cao Dương nhận lấy vỏ kẹo. Nó đã bị cháy mất một góc, phần còn lại cũng nhuộm đẫm máu tươi, phải nhìn thật kỹ mới lờ mờ nhận ra một chữ Hán và một từ bính âm: 英 (anh) xiong (hùng).

"Của tôi, cảm ơn cô."

Cao Dương bế Manh Dương đang ngủ say đưa cho Bạch Thỏ.

Hắn đứng dậy, tìm chiếc hộp sắt gần gốc cây ngân hạnh, cất vỏ kẹo vào trong, sau đó đào một cái hố nhỏ dưới gốc cây rồi cẩn thận chôn xuống.

"Vết thương còn chưa lành, cậu còn lọ mọ làm cái gì thế?" Bạch Thỏ tỏ vẻ khó hiểu.

Cao Dương ngồi lại chỗ cũ, nhìn về phía ráng mai nơi chân trời, khẽ nheo mắt.

Hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi cất lời.

"Vừa ước một điều."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!