[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 79: Giao dịch đầu tiên

Chương 79: Giao dịch đầu tiên

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

8.548 chữ

15-09-2026

Cao Dương mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc ghế dài ở bãi biển. Đỉnh đầu là một cây dừa xum xuê đủ che khuất phần lớn ánh nắng, dưới chân là bờ cát trắng tinh, mềm mịn. Nắng vàng rực rỡ, gió biển trong lành, trước mắt là đại dương xanh thẳm nối liền với đường chân trời, vài con hải âu đang chao lượn giữa bầu trời xanh biếc.

Cao Dương biết đây là mơ, nhưng vẫn mải mê ngắm nhìn đến ngẩn ngơ.

Đây là lần đầu tiên hắn thấy biển, cảm giác không giống trên tivi cho lắm. Rõ ràng nhất là biển trên màn ảnh nhỏ hoàn toàn không thể lột tả được sự bao la, rộng lớn như khi tận mắt chứng kiến.

"Cậu thích cảnh này chứ?" Bên tai chợt vang lên một giọng nữ dịu dàng.

Cao Dương ngoảnh sang nhìn, Liễu Khinh Doanh đang nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế bên cạnh. Cô diện bộ bikini mát mẻ khoe trọn vóc dáng bốc lửa, đeo kính râm, mái tóc búi cao hờ hững. Đôi tay thon dài đang thoa kem chống nắng lên vòng eo thon gọn, săn chắc.

Ban ngày, Cao Dương dẫn Vương Tử Khải đến quán thịt nướng ở Thập Long Trại, uống một ly nước ô mai miễn phí, thế là tối đến Liễu Khinh Doanh liền tìm tới hắn.

"Cũng được." Cao Dương gật đầu, tò mò hỏi: "Trong mơ chị có thể tạo ra bất cứ khung cảnh nào à?"

"Đúng thế," Liễu Khinh Doanh khẽ cười, "Nhưng nếu là nơi tôi từng đến ngoài đời thực thì sẽ nhớ được nhiều chi tiết hơn, cảm giác trong mơ cũng chân thật hơn. Lần trước ở phòng ngủ của cậu, vì tôi chưa từng đến nên chỉ có thể mượn ký ức trong tiềm thức của cậu để tạo ra, thực ra có rất nhiều sơ hở. Thế nên tôi mới chọn tắt đèn, bóng tối có thể che giấu đi những chi tiết thô kệch."

"Thì ra là vậy." Cao Dương bưng ly nước cam ướp lạnh trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh lên nhấp một ngụm, hương vị vô cùng chân thật.

Hắn vươn vai một cái rồi nằm xuống lại, tận hưởng ánh nắng cùng gió biển, một lúc sau mới lên tiếng: "Bắt đầu giao dịch được chưa?"

"Được thôi," Liễu Khinh Doanh cũng vừa thoa xong kem chống nắng. Cô nằm nghiêng người về phía Cao Dương, dáng vẻ vô cùng lả lơi, ánh mắt đong đưa: "Tôi nói trước nhé?"

"Được."

"Gia nhập Thập Nhị Sinh Tiêu rồi, cậu đã gặp được Long chưa?" Liễu Khinh Doanh hỏi.

"Vẫn chưa."

Liễu Khinh Doanh ra chiều suy nghĩ, chớp mắt nói: "Trong Thập Nhị Sinh Tiêu, chỉ có thiên phú của Long là được giữ bí mật."

Mắt Cao Dương sáng lên: "Chị muốn biết thiên phú của Long à?"

"Đúng thế, những thiên phú có số thứ tự trong top 10 chưa từng có ai biết, mà thiên phú của Long chắc chắn nằm trong top 10." Liễu Khinh Doanh nói, "Nếu cậu biết được, có thể dùng nó làm tình báo để giao dịch với tôi."

"Dù có biết thì chắc tôi cũng chẳng giao dịch với chị đâu." Loại thông tin này trong tổ chức tuyệt đối thuộc hàng tuyệt mật, là con át chủ bài của thủ lĩnh, có thể liên quan trực tiếp đến sự sống còn của cả tổ chức. Dù Cao Dương có biết thì cũng không ngu đến mức bán cho Liễu Khinh Doanh.

"Không sao, lúc nào đổi ý thì cứ tìm tôi." Liễu Khinh Doanh bưng ly trà chanh quất lên, cắn ống hút nhấp một ngụm nhỏ, "Tôi nghe nói tổ chức của các cậu lại tìm được một mạch phù văn hệ Tinh Thần, có đúng thế không?"

"Tôi xác nhận giúp chị thì có tính là một tin tình báo không?"

"Tính chứ, nhưng cấp độ hơi thấp, trong bốn cấp C, B, A, S thì chỉ được tính là cấp B." Liễu Khinh Doanh nói, "Là khách hàng khác nhờ tôi xác nhận giúp. Hình như họ đang cân nhắc việc trao đổi mạch phù văn với tổ chức của cậu, nhưng lại sợ bên cậu giở trò."

"Ồ, vậy thì xác nhận được rồi đấy, hàng thật giá thật, mạch phù văn hệ Tinh Thần." Cao Dương cảm thấy chuyện này chẳng có gì phải giấu giếm, dù sao sau này giao dịch thì sớm muộn gì đối phương cũng biết."Được, tình báo cấp B có giá 5 đồng Kim Ô, cậu cũng có thể yêu cầu tôi cung cấp một tin tình báo cùng cấp."

"Tôi lấy tình báo."

"Về mảng nào?"

Cao Dương nghĩ ngợi một chút rồi đáp: "Liên quan đến tôi."

Liễu Khinh Doanh khẽ trầm ngâm: "Nếu liên quan đến cậu, thì tình báo về Thập Nhị Sinh Tiêu được chứ?"

"Được."

"Tin này thuộc cấp A, lần đầu giao dịch coi như ưu đãi cho cậu để thể hiện thành ý vậy." Liễu Khinh Doanh mỉm cười.

"Vậy cảm ơn chị trước nhé."

"Trong nội bộ tổ chức của các cậu, có nội gián của tổ chức khác." Liễu Khinh Doanh thản nhiên nói.

Cao Dương giật mình, im lặng không nói.

"Độ chuẩn xác của tin này lên tới tám mươi phần trăm. Vì chưa thể khẳng định chắc chắn tuyệt đối, cũng không biết là ai nên mới chỉ tính là cấp A, nếu không đã là cấp S rồi."

"Chị không định... chia rẽ nội bộ đấy chứ?" Cao Dương vô cùng cảnh giác.

"Tôi với Thập Nhị Sinh Tiêu không thù không oán, đắc tội các cậu thì được lợi lộc gì?" Liễu Khinh Doanh đặt nhẹ tay lên đùi, khẽ nhúc nhích người, "Tôi làm ăn trước giờ luôn lấy chữ tín làm đầu, danh tiếng trong giới ai cũng rõ."

Cao Dương thấy hơi nhức đầu, mới gia nhập tổ chức được mấy ngày mà đã phải chơi trò bắt nội gián rồi. Không biết thì thôi, giờ biết rồi, sau này nhìn thấy thành viên nào trong lòng cũng lấn cấn, thế này thì quá bất lợi cho việc vun đắp tình cảm đồng đội.

Điều khiến hắn khó xử hơn cả là có nên báo cáo chuyện này với tổ chức hay không? Biết mà không báo, sau này vỡ lở ra kiểu gì cũng khó chối tội. Nhưng nói miệng không bằng chứng, lại chẳng thể khai ra chuyện giao dịch tình báo với Liễu Khinh Doanh. Báo cáo lên chỉ tổ tự rước lấy phiền phức, rước vạ vào thân.

Tin tình báo này đúng là củ khoai lang bỏng tay mà!

"Được rồi, giao dịch kết thúc viên mãn." Cao Dương chủ động khép lại chủ đề.

"Vẫn còn sớm, trước khi cậu tỉnh lại, chúng ta có thể tâm sự chuyện khác, hoặc... làm chút chuyện khác." Đôi mắt Liễu Khinh Doanh ngập tràn tình ý, nụ cười đầy vẻ trêu chọc.

"Không cần đâu." Nói nhiều sai nhiều, Cao Dương vẫn giữ vững phương châm cẩn tắc vô áy náy.

Hắn nhắm mắt lại, tiến vào hệ thống.

……

Sự thật chứng minh, Liễu Khinh Doanh không hề nói dối.

Tối hôm sau, Cao Dương vừa tan tiết tự học, bước ra khỏi cổng trường đã thấy chiếc Mercedes-Benz màu đen quen thuộc đỗ bên lề đường. Cửa xe mở ra, Bạch Thỏ đeo chiếc khẩu trang màu hồng, đôi mắt cong cong cười ngọt ngào với hắn: "Anh đẹp trai, lên xe đi chơi không?"

Cao Dương ngó nghiêng hai bên rồi lập tức chui tót vào xe.

"Có chuyện gì thế?" Cao Dương vừa hỏi vừa đánh giá xung quanh. Người lái xe là Thiên Cẩu, còn ngồi ở ghế phụ là Ngô Đại Hải.

"Đúng vậy, đi làm nhiệm vụ." Bạch Thỏ có vẻ đang rất vui.

"Nhiệm vụ gì cơ?" Cao Dương bỗng thấy hơi căng thẳng, "Có nguy hiểm không đấy?"

"Đồ nhát cáy, có anh đây thì sợ cái quái gì." Ngô Đại Hải ngồi ở ghế phụ bật cười khinh bỉ, "Chú mày giờ cũng là người có tổ chức rồi, sau này đừng có làm mất mặt tổ chức đấy nhé!"

Cao Dương giả vờ than thở: "Nhưng tôi chỉ là thành viên dự bị, thực lực lại yếu, e là sẽ vướng chân mọi người..."

"Yên tâm đi, không cần đánh đấm đâu." Bạch Thỏ vươn tay khoác vai Cao Dương, "Chỉ là đến Thập Long Trại giao dịch mạch phù văn thôi, dẫn cậu đi mở mang tầm mắt."

"Giao dịch á?" Mắt Cao Dương sáng lên.

"Ừ, Đấu Hổ làm người kết nối. Bách Xuyên Đoàn muốn dùng mạch phù văn hệ Sát Thương để đổi lấy mạch phù văn hệ Tinh Thần mà chúng ta mới tìm được. Thiên phú [An Hồn Khúc] của chị Ca Cơ hôm qua vừa đột phá cấp 4 rồi, mạch phù văn hệ Tinh Thần tạm thời không còn tác dụng lớn với tổ chức nữa."

"Ồ." Cao Dương gật gù. Hóa ra người của Bách Xuyên Đoàn muốn giao dịch với tổ chức, hèn chi còn cố ý nhờ Liễu Khinh Doanh dò hỏi thực hư.Mấy ngày nay Cao Dương cũng chẳng rảnh rỗi gì, hắn đã nắm sơ qua về các phe phái thế lực của người thức tỉnh. Cả Ly Thành có ba tổ chức chính phái nổi tiếng nhất, lần lượt là: Thập Nhị Sinh Tiêu, Kỳ Lân Công Hội và Bách Xuyên Đoàn.

Thập Nhị Sinh Tiêu ít người nhất, làm việc kín tiếng, nhưng ai nấy đều là tinh anh.

Kỳ Lân Công Hội duy trì số lượng khoảng 40 người, phần lớn cũng là tinh anh, thực lực tổng hợp mạnh nhất, uy vọng cao nhất, giống như "minh chủ võ lâm" vậy.

Còn Bách Xuyên Đoàn là một tổ chức gồm hơn 100 người thức tỉnh. Các thành viên nhìn chung đều có thiên phú thấp, thực lực khá yếu nên mới phải tụ tập lại để nương tựa lẫn nhau. Chữ "Bách Xuyên" lấy từ câu "Hải nạp bách xuyên" (Trăm sông đổ về một biển), ý nói: dẫu chỉ là sông suối nhỏ, nhưng nếu gom góp đủ nhiều thì cũng có thể hợp thành biển lớn.

"Lát nữa tôi phải làm gì?" Cao Dương hỏi.

"Cứ thả lỏng đi, coi như đi chơi thôi." Bạch Thỏ nói.

"Lát nữa nhớ ngoan ngoãn ngậm miệng lại," Ngô Đại Hải cầm một chiếc lược, vừa soi gương chiếu hậu vừa chải chuốt lại cái đầu dưa hấu của gã, "Làm tốt vai trò nhân vật làm nền là được."

Thiên Cẩu đang tập trung lái xe cũng nói xen vào: "Nhân vật làm nền số 1 xin chào, tôi là nhân vật làm nền số 2 đây."

"Chào anh, chào anh, hân hạnh, hân hạnh." Cao Dương lập tức hùa theo diễn cùng Thiên Cẩu.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!