[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 60: Luận tích bất luận tâm

Chương 60: Luận tích bất luận tâm

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

9.835 chữ

15-09-2026

Bàn Tuấn vội vàng kéo Vương Tử Khải xuống khỏi bàn, cảnh sát Hoàng thì lấy tay bịt chặt miệng hắn lại.

Bạch Thỏ lập tức đứng phắt dậy, nở nụ cười đáng yêu, cúi đầu tạ lỗi với mọi người xung quanh: "Ngại quá xin lỗi mọi người, anh ấy là 'mặt trắng' (kẻ lạc lối) đấy ạ." Bạch Thỏ chỉ tay vào đầu mình: "Chỗ này hơi có vấn đề một chút!"

Trong số thực khách có mấy người thức tỉnh dường như cũng nhìn ra, bèn cười xòa tỏ vẻ thông cảm rồi tiếp tục ăn uống, trò chuyện. Bầu không khí lại trở nên náo nhiệt như cũ.

Bạch Thỏ ngồi lại vào ghế lô, thấm thía nhìn Vương Tử Khải: "Đại ca à, anh có thiên phú top 1 thật đấy, nhưng cũng không thể phách lối như vậy được! Anh còn cần thời gian để âm thầm cày cuốc phát triển cơ mà. Người ta vẫn bảo súng hở dễ tránh, tên ngầm khó phòng, ngộ nhỡ anh bị người ta ghim rồi chết yểu thì sao? Sau này ai dẫn dắt bọn em làm nên bá nghiệp đây!"

"Cũng đúng ha." Vương Tử Khải nghe vậy thấy rất có lý, hắn xua tay: "Chẳng qua tôi vừa tỉnh dậy, nghe mấy người chém gió hăng quá nên hơi kích động thôi mà. Lần sau tôi sẽ chú ý, rút kinh nghiệm."

"Nhớ kỹ đấy! Phải tém tém lại!" Bạch Thỏ nhấn mạnh.

"OK! Tém tém lại!" Vương Tử Khải cam đoan.

"Được rồi," Bạch Thỏ đứng dậy, "Hôm nay chém gió đến đây thôi. Ngô Đại Hải, anh tiếp đãi mọi người cho chu đáo đấy nhé, tôi phải về trụ sở một chuyến đây." Cô hạ giọng: "Dù sao trong người đang giữ bảo bối, cứ thấy không yên tâm thế nào ấy."

"Không vấn đề, đi đường cẩn thận nhé." Ngô Đại Hải nói.

"Hay là bọn tôi đi cùng cô nhé?" Cao Dương đề nghị. Một là hắn không yên tâm để Bạch Thỏ mang món đồ quan trọng như vậy đi một mình, nhỡ đâu giữa đường bị cướp thì sao? Hai là hắn cũng muốn nhân cơ hội đến xem thử trụ sở.

"Cảm ơn đã quan tâm nhé." Bạch Thỏ nhìn thấu ý đồ của Cao Dương, mỉm cười tự tin: "Không có chuyện gì đâu."

Ngô Đại Hải cười bảo: "Bạch Thỏ mấy cái khác thì không nói, chứ khoản bỏ chạy thì tuyệt đối đứng nhất đấy."

Mọi người không nói thêm gì nữa, năng lực "Nhảy Vọt" đáng sợ của cô thì ai cũng đã tận mắt chứng kiến rồi.

Bạch Thỏ bước tới bên "cửa sổ" ở bức tường ngoài ghế lô, thực ra chỉ là một lỗ thủng lớn lộng gió. Gió đêm ùa vào ràn rạt, cô đội lại mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang lên, đưa tay đè mái tóc bị gió thổi rối: "Hẹn gặp lại."

Bạch Thỏ nhẹ nhàng nhảy vọt ra ngoài, lập tức biến mất không còn tăm hơi.

...

Ngô Đại Hải nán lại với nhóm Cao Dương thêm nửa tiếng, nói thêm không ít chuyện liên quan đến người thức tỉnh. Ngô Đại Hải đúng là biết gì nói nấy, nhưng cũng chỉ nói chung chung. Một khi đụng đến những thông tin sâu hơn và cụ thể hơn thì gã cũng mù mờ lơ mơ — có thể do cấp bậc của gã trong tổ chức chưa đủ cao, hoặc cũng có thể sự hiểu biết của giới người thức tỉnh về Thú chỉ dừng lại ở mức đó.

Đêm khuya, sáu người rời khỏi Thập Long Trại.

Cảnh sát Hoàng lái xe đưa Cao Dương, Thanh Linh và Bàn Tuấn về nhà. Ngô Đại Hải thì bảo Vương Tử Khải lái xe chở gã về, sau đó giao luôn chiếc xe cho Vương Tử Khải muốn lái đi đâu tùy thích. Vương Tử Khải sướng rơn người, ôm chầm lấy Ngô Đại Hải, mồm không ngớt gọi anh em tốt, chỉ thiếu nước đè ra hôn một cái.

Thấy cảnh tượng này, Cao Dương vô cùng an ủi, cuối cùng mình cũng có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.

Rạng sáng, chiếc xe cảnh sát lăn bánh trên con đường thưa thớt xe cộ, chẳng mấy chốc đã chạy lên cầu Thanh Dương.

Cao Dương và Thanh Linh ngồi ở hàng ghế sau. Thanh Linh nghiêng đầu tựa vào cửa kính, màn đêm bên ngoài hòa quyện với lớp kính xe nửa trong suốt, làm nổi bật gương mặt trắng nõn cùng ánh mắt hờ hững của cô. Hình ảnh thoắt ẩn thoắt hiện, ngập tràn chất điện ảnh. Nếu là đạo diễn, chắc chắn sẽ rất thích Thanh Linh, bởi vì cô sở hữu một gương mặt chất chứa đầy câu chuyện.

Thế nhưng trên thực tế thì..."Cậu đang nghĩ gì thế?" Cao Dương hỏi.

"Thăng cấp."

Thực tế chứng minh, người phụ nữ này làm quái gì có tâm sự, trong đầu cô ta chỉ toàn là thăng cấp.

"Cao Dương, cậu thấy Thập Nhị Sinh Tiêu thế nào?" Cảnh sát Hoàng đang lái xe bỗng lên tiếng hỏi.

"Ý chú là..." Cao Dương tìm từ ngữ thích hợp, "...họ có đáng tin không?"

"Hai chữ 'tin tưởng' xa xỉ quá," Ánh mắt cảnh sát Hoàng già dặn và sắc bén, "Cậu cứ coi Thập Nhị Sinh Tiêu là một đám lính đánh thuê đi. Cậu thấy đám lính đánh thuê này có đáng để chúng ta bán mạng không?"

"Chúng ta còn lựa chọn nào tốt hơn sao?" Cao Dương hỏi.

"Cũng đúng." Cảnh sát Hoàng thở dài, "Cá lớn nuốt cá bé, chúng ta làm gì có tư cách mà mặc cả."

"Nếu chỉ dựa vào cảm nhận hiện tại..." Cao Dương hơi ngẫm nghĩ, "Cháu thấy Thập Nhị Sinh Tiêu không phải là một tổ chức xấu, nhưng... cũng chẳng phải tốt lành gì."

"Đúng vậy." Cảnh sát Hoàng rất đồng tình, "Cứ lấy Bạch Thỏ làm ví dụ đi, trông thì vô hại nhưng thực chất lại là loại ăn thịt người không nhả xương. Nói thật, vụ ở thôn Cổ Gia lần này, nếu không có Bàn Tuấn và Vương Tử Khải thì chúng ta căn bản không trụ được đến lúc Tóc Quái xuất hiện. Nhưng cậu có nhận ra không, cô ta đã quyết tâm đợi bằng được Tóc Quái xuất hiện rồi mới ra tay cứu chúng ta..."

"Trong mắt Bạch Thỏ, mạng của năm người chúng ta không quan trọng bằng mạch phù văn." Cao Dương rút ra kết luận.

"Phải." Cảnh sát Hoàng nhìn thẳng về phía trước. Xe đã chạy đến giữa cầu, hai bên là dòng sông Ly rộng lớn, "Có một điều Bạch Thỏ không hề nói dối, ở thế giới này, người thức tỉnh có khi còn nguy hiểm hơn cả Thú."

"Nhưng mà... lúc đó chúng ta đã gia nhập tổ chức đâu," Bàn Tuấn ngồi ở ghế phụ khẽ xen vào: "Bây giờ chúng ta tính là người của tổ chức rồi, Bạch Thỏ cũng bảo cô ấy chỉ lạnh lùng với người ngoài thôi, chứ đối xử với người nhà tốt lắm mà..."

"Cô ta nói gì cậu cũng tin à?" Cảnh sát Hoàng vặn lại.

Bàn Tuấn cứng họng.

"Mới gặp một lần mà đã bênh chằm chặp người ngoài rồi," Cảnh sát Hoàng vờ giận, lườm Bàn Tuấn một cái, "Hồi ở gara của Vương Tử Khải, tôi không nên tha mạng cho cậu mới phải."

"Cháu... cháu không có ý đó..." Mặt Bàn Tuấn lúc đỏ lúc trắng.

"Chú đừng dọa cậu ấy nữa." Cao Dương hiểu rõ ý đồ của cảnh sát Hoàng, vội đóng vai hiền, nhoài người lên trước vỗ vai Bàn Tuấn: "Bàn Tuấn, tôi dạy cậu một cách nhìn người, chưa chắc đã chuẩn 100% đâu, cậu cứ nghe để tham khảo thôi."

"Vâng, anh Dương cứ nói." Suốt chặng đường vừa qua, người Bàn Tuấn tin tưởng nhất chính là Cao Dương. Thứ nhất, IQ của Cao Dương rất cao, hơn nữa từ đầu đến cuối chưa từng bỏ rơi cậu ta. Ở thôn Cổ Gia, hắn còn lĩnh ngộ được thiên phú Hỏa Diễm, đánh ngang ngửa với Tóc Quái. Trong lòng Bàn Tuấn, Cao Dương đã là đại ca đích thực rồi.

"Luận tích bất luận tâm." Cao Dương nói.

"Hả?" Bàn Tuấn nghe không hiểu.

"Một người nghĩ gì, nói gì không quan trọng, quan trọng là họ đã làm gì." Thanh Linh lạnh lùng giải thích.

Bàn Tuấn ngẩn người suy nghĩ một lát, rồi bỗng hét to: "Chị dâu, em ngộ ra rồi!"

Thanh Linh khẽ nhíu mày, câu "Tôi không phải chị dâu cậu", cô cũng lười nhắc lại nữa.

"Cảnh sát Hoàng! Anh Dương! Chị dâu!" Hốc mắt Bàn Tuấn hơi ươn ướt, "Mấy ngày qua, bao nhiêu lần mọi người có thể bỏ mặc em nhưng đều không làm vậy. Miệng thì chê bai nhưng lúc nào cũng kéo em theo, mọi người mới là những người đối xử thật lòng với em!"

"Hiểu được là tốt." Cảnh sát Hoàng rất hài lòng, đưa tay vỗ vỗ vai Bàn Tuấn, "Số phận đã cho chúng ta gặp nhau, trở thành đồng đội thì phải biết trân trọng tình cảm này. Còn về Thập Nhị Sinh Tiêu...""Nó là chỗ dựa, nhưng chưa chắc đã là đồng đội của chúng ta." Cao Dương tiếp lời.

"Đúng! Nó có thể bảo kê chúng ta, nhưng cũng có thể bán đứng chúng ta bất cứ lúc nào. Tất cả phụ thuộc vào mục đích thực sự của tổ chức. Nếu để đạt được mục đích đó mà cần dùng đến mạng sống của chúng ta, e là tổ chức sẽ chẳng nương tay đâu. Đứng trên lập trường của họ thì họ không sai." Cảnh sát Hoàng rút bao thuốc, ngậm một điếu lên miệng, "Nhưng đứng trên lập trường của chúng ta, chúng ta tuyệt đối không muốn làm bia đỡ đạn. Sống sót là giới hạn cuối cùng, là thứ thiêng liêng không thể xâm phạm."

"Bây giờ kết luận vẫn còn quá sớm," Cao Dương đưa tay ra, "Nhưng sống sót cũng là giới hạn cuối cùng của cháu."

"Của em nữa!" Bàn Tuấn quay người lại, đặt tay lên.

Cảnh sát Hoàng buông một tay ra khỏi vô lăng, đặt chồng lên.

Thanh Linh im lặng một lát, rồi cũng chìa tay ra.

Bốn bàn tay chồng lên nhau vài giây rồi buông ra.

Bàn Tuấn hơi xúc động, cậu ta dụi dụi mắt, giọng nghẹn ngào: "Nói ra sợ mọi người cười, nhưng khoảnh khắc vừa rồi... là lần đầu tiên trong đời, trong đời em... có cảm giác như một gia đình..."

"Được rồi, được rồi, sến súa vừa thôi." Cảnh sát Hoàng hất cằm về phía hộc để đồ trước ghế phụ, "Mở ra đi, bên trong có ba tờ giấy A4, lấy ra đây."

"À, vâng." Bàn Tuấn lục trong hộc xe ra ba tờ giấy A4, trên đó in những bảng biểu chi chít chữ.

Cao Dương ghé sát lại nhìn: "Bảng thứ tự à?"

"Đúng vậy, toàn bộ thiên phú từ số thứ tự 10 trở đi đều ở đây, cũng là tất cả thông tin về thiên phú mà chú biết. Vốn dĩ định đợi làm xong bài kiểm tra thứ ba mới đưa cho mấy đứa coi như quà cảm ơn." Cảnh sát Hoàng cười cười, "Nhưng giờ chúng ta đã vào Thập Nhị Sinh Tiêu rồi, bảng số thứ tự này chắc cũng chẳng còn nhiều tác dụng với mấy đứa nữa, nhưng cứ cầm lấy đi. Sau này chúng ta đều đứng chung một vạch xuất phát, nhớ giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn nhé."

Bàn tay cầm tờ giấy A4 của Bàn Tuấn run lên bần bật. Cậu ta lại nhớ tới câu "luận tích bất luận tâm" của Cao Dương, không kìm nén được nữa, òa khóc nức nở.

...

Trên đường về, Cao Dương gọi điện cho mẹ. Vốn dĩ hắn định đến bệnh viện, nhưng mẹ bảo hắn cứ về nhà trước, bà và em gái sẽ trực đêm ở đó, sáng mai hắn đến thay ca là được. Cao Dương liền đồng ý.

Lúc Cao Dương về đến nhà đã là một giờ sáng.

Hắn vô cùng mệt mỏi, tắm rửa qua loa, chẳng buồn nghiên cứu bảng thứ tự mà ngả lưng xuống giường là ngủ thiếp đi ngay. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa mơ màng sắp ngủ, một âm thanh bỗng vang lên.

"Cốc, cốc, cốc."

Cao Dương lập tức cảnh giác, lật người ngồi bật dậy. Âm thanh phát ra từ cửa phòng ngủ.

"Cốc, cốc, cốc."

Có người đang gõ cửa.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!