Đêm khuya, hai chiếc xe chạy về hướng một con phố đi bộ văn hóa ở quận Phi Dương. Bạch Thỏ bảo ở đó có một quán thịt nướng cực kỳ ngon, đặc biệt còn bán món đầu thỏ sốt cay ngon tuyệt cú mèo.
"Không phải cô là Bạch Thỏ à?" Cao Dương ngạc nhiên hỏi.
"Thế nên mới phải ăn thỏ chứ." Bạch Thỏ đáp tỉnh bơ.
"Thôi được rồi..." Cao Dương thế mà lại thấy cô nói cũng có lý.
Trên xe, việc đầu tiên Cao Dương làm là gọi điện cho mẹ, giải thích lý do tại sao gần 48 tiếng đồng hồ không về nhà, cũng như vì sao điện thoại cứ tắt máy. Hiển nhiên, hắn lại lôi Vương Tử Khải ra làm bia đỡ đạn.
Tâm trạng của mẹ hắn khá tốt. Bố hắn đã tỉnh lại, tình trạng sức khỏe cũng tốt hơn dự kiến nhiều. Có lẽ nhờ vậy mà bà không gặng hỏi quá nhiều, chỉ dặn hắn nhớ về nhà sớm.
Cúp máy xong, Cao Dương phát hiện hai cô gái bên cạnh đều đang nhìn mình nên không khỏi thấy hơi ngượng.
"Hai người... không gọi điện về nhà à?"
"Có gì mà phải gọi." Giọng Bạch Thỏ có vẻ khinh khỉnh, "Dù sao cũng toàn là Thú cả."
Cao Dương quay sang hỏi Thanh Linh: "Còn cô?"
"Tôi không còn người thân." Thanh Linh đáp.
Cảm giác đây sẽ là một câu chuyện rất dài, Cao Dương biết ý nên không hỏi thêm.
Nửa tiếng sau, xe cảnh sát dừng lại ở một ngã tư. Cảnh sát Hoàng rút chìa khóa xe: "Đến nơi rồi."
Cả nhóm xuống xe, đi bộ vào khu phố văn hóa. Kiến trúc nơi này được thiết kế theo phong cách giả cổ với gác gỗ, lồng đèn đỏ, cứ như vừa bước chân vào thế giới võ hiệp vậy.
Trên phố người qua kẻ lại chen chúc, ánh đèn rực rỡ xa hoa, vô cùng náo nhiệt.
Mấy người lách qua dòng người đi ngược chiều, chẳng mấy chốc đã tới đoạn giữa phố đi bộ. Nằm kẹp giữa một quán trà sữa và một cửa hàng tiện lợi là một lối đi hẹp chỉ rộng chừng một mét, tối om và sâu hun hút.
Bạch Thỏ đi vào trước, những người còn lại bám sát theo sau.
Bạch Thỏ dẫn cả nhóm đi ngoằn ngoèo trong ngõ nhỏ, giữa chừng còn luồn qua hai khu nhà dân. Năm phút sau, một khoảng trời mới hiện ra trước mắt.
Đây là một quảng trường hình tròn rộng cỡ sân bóng đá. Chính giữa có một gốc cổ thụ khô héo, trên những cành cây trơ trụi treo đầy bóng đèn nhỏ đủ màu sắc nhấp nháy liên hồi, tựa như đang hồi sinh theo một cách khác.
Bốn phía quảng trường được bao bọc bởi những tòa nhà cũ kỹ cao bốn, năm tầng. Trên mỗi bức tường đều chằng chịt biển hiệu, đèn neon lấp lánh. Cũ và mới, hoài cổ và công nghệ, đủ mọi phong cách trang trí của các thời đại hòa trộn vào nhau, mang lại cảm giác đậm chất cyberpunk.
"Đây là căn cứ của mọi người à?" Cao Dương nhìn quanh một vòng, không nhịn được bèn hỏi.
"Nơi này gọi là Thập Long Trại, là một trong những địa điểm sinh hoạt chung của người thức tỉnh." Bạch Thỏ sải bước về phía trước, "Dù sao thì việc một đám người thức tỉnh tụ tập ở những nơi khác rất dễ bị nghi ngờ, nhưng ở đây thì khỏi lo."
"Ở đây chỉ có kẻ lạc lối dạng ổn định và người thức tỉnh thôi." Ngô Đại Hải đút hai tay vào túi quần, cà lơ phất phơ nói chen vào: "Người thức tỉnh có thể yên tâm trò chuyện, giao dịch và tán gái ở chỗ này."
"Tại sao lại thế?" Cao Dương hỏi.
"Cậu lắm câu hỏi thật đấy, mười vạn câu hỏi vì sao à?" Bạch Thỏ lườm hắn một cái đầy ghét bỏ, "Nói đơn giản thế này, có một người thức tỉnh cực kỳ lợi hại đã giở chút thủ thuật ở mảnh đất này, ngoài kẻ lạc lối ra thì những con Thú khác không thể tìm thấy, cũng chẳng thể bước vào đây được."
"Ai cơ?" Thanh Linh hỏi.
"Chủ nhân của địa bàn này." Bạch Thỏ giơ một ngón tay lên, "Nhắc nhở thân thiện nhé, người đó không cùng tổ chức với bọn tôi đâu. Hai người đừng có gây chuyện ở đây, rước họa vào thân thì tự chịu hậu quả đấy."Cao Dương không nói thêm gì nữa, hắn nhanh chóng xâu chuỗi lại những thông tin vừa nắm được:
Những người thức tỉnh trong thành phố này đã tạo thành một xã hội thu nhỏ. Thế lực này đủ để họ tự bảo vệ bản thân, nhưng tạm thời chưa đủ sức đối đầu và lật đổ sự thống trị của Thú. Cao Dương không hề bất ngờ về điều này. Theo tỷ lệ một phần mười nghìn, thành phố này có ít nhất 400 con người, giả sử một nửa trong số đó đã thức tỉnh thì con số cũng không hề nhỏ.
Tổ chức của người thức tỉnh không chỉ có mỗi "Thập Nhị Sinh Tiêu".
Đánh giá qua giọng điệu của Bạch Thỏ: các tổ chức nước sông không phạm nước giếng, mối quan hệ giữa họ hẳn là vừa hợp tác vừa kiềm chế lẫn nhau. Điểm này tạm thời cứ đặt một dấu hỏi chấm đã.
Cả nhóm đi tới một khu nhà tập thể cũ kỹ, xập xệ ở phía tây quảng trường. Lối cầu thang dường như từng bị sập, bị xi măng và gạch đá bịt kín mít. Bên cạnh đó là một chiếc lồng sắt lớn treo đầy những bóng đèn nhỏ, to cỡ một chiếc thang máy chở hàng.
Bạch Thỏ hất cằm về phía chiếc lồng, mấy người bèn bước vào trong.
"Tôi không thích chui vào lồng, bình thường toàn nhảy thẳng lên thôi." Bạch Thỏ đóng cửa lồng lại giúp họ, vươn tay tóm lấy một sợi dây thừng trên lồng sắt, giật mạnh ba cái.
"Kính coong... kính coong... kính coong." Chiếc chuông treo trên lồng sắt vang lên ba tiếng.
"Keng." Chiếc lồng sắt từ từ đi lên, hóa ra nó là thang máy thật.
Lồng sắt lên đến tầng năm, cánh cửa sắt phía trong mở ra, đối diện là một hành lang dài ngoằng của khu tập thể. Bạch Thỏ lúc này đã nhảy lên tới nơi, cô xoay người nhảy từ nóc lồng sắt xuống, vẫy tay: "Đi thôi."
Mọi người đi theo Bạch Thỏ tới trước cửa một quán ăn, bên ngoài treo tấm biển gỗ đề chữ "Thịt nướng". Quán không có cửa nẻo gì, chỉ treo một tấm rèm tua rua đơn giản.
Vén rèm bước vào, các gian phòng bên trong đều đã được đập thông nhau, mang đậm phong cách công nghiệp cực kỳ rộng rãi. Nhìn lướt qua cũng phải có ít nhất hơn hai mươi bàn nướng.
Bạch Thỏ đi tới trước quầy thu ngân. Phía sau quầy là một bà chủ vô cùng phong tình lả lướt, trang điểm đậm đà, chiếc sườn xám đỏ rực ôm sát tôn lên trọn vẹn những đường cong bốc lửa. Mái tóc trắng muốt lấp lánh như yêu tinh được búi lên dịu dàng, cố định bằng một cây trâm đen, vài lọn tóc buông lơi trên bờ vai nõn nà, trông vừa đằm thắm lại vừa ma mị.
Chị ta vắt chéo đôi chân dài trắng nõn, ngồi trên chiếc ghế cao, vẻ mặt lười biếng hút tẩu nước. Thấy có khách đến, chị ta đặt chiếc tẩu màu tím tinh xảo xuống, khẽ ngẩng đầu, dùng đôi mắt hoa đào ướt át, lúng liếng đưa tình liếc nhìn mọi người một cái.
Cao Dương, cảnh sát Hoàng, Vương Tử Khải và Bàn Tuấn đồng loạt sững người, tim như hẫng đi nửa nhịp. Sự hấp dẫn này không phải là kiểu rung động tự nhiên, mà là một sự lôi cuốn đầy bá đạo và áp chế, như muốn câu hồn đoạt phách, làm tê liệt tâm trí con người.
"Tách." Bạch Thỏ búng tay một cái.
Mấy người đàn ông lập tức hoàn hồn.
"Bà chủ này, đừng có nhắm vào mấy lính mới của tôi được không, tôi vất vả lắm mới chiêu mộ được đấy." Mặt Bạch Thỏ cười hì hì, nhưng trong lời nói lại lộ rõ ý cảnh cáo.
"Con bé này nói linh tinh gì thế, chị đây có tuổi rồi, mấy anh chàng đẹp trai này làm sao mà để mắt tới chứ." Bà chủ mỉm cười, "Mấy vị ngồi bàn riêng hay phòng bao?"
"Bàn riêng đi, lấy chỗ cạnh cửa sổ ấy."
"Bàn 19 còn trống, vào đi." Bà chủ khẽ gõ chiếc chuông nhỏ trên quầy thu ngân, "Sẽ lên đồ cho mọi người ngay đây."
Bạch Thỏ dẫn mọi người băng qua những bàn nướng náo nhiệt, đi tới bàn riêng sát cửa sổ ở góc trong cùng của quán.
Cái gọi là cửa sổ thực chất chỉ là một lỗ thủng lớn trên tường, đến kính cũng chẳng có, gió đêm cứ thế vù vù thổi vào. Nhìn kiểu gì cũng giống như bị quả cầu phá dỡ công trình đập thủng ra vậy.Cảnh sát Hoàng, Vương Tử Khải và Bàn Tuấn ngồi một bên; Cao Dương, Thanh Linh và Bạch Thỏ ngồi phía đối diện, còn Ngô Đại Hải thì ngồi ở giữa.
Cao Dương vốn định ngồi chung với đám con trai, nhưng chẳng hiểu sao giữa mấy người dường như có một từ trường kỳ lạ, tự động hút và đẩy lẫn nhau. Tưởng là ngồi đại xuống cho xong, ai dè cuối cùng lại thành ra thế này.
"Bà chủ ban nãy..." Bàn Tuấn vẫn hơi thất thần, dường như vẫn còn đang chìm đắm: "Đúng là cực phẩm mà. Rõ ràng không phải gu của tôi, thế nhưng vừa nhìn bả là tôi đã rạo rực hết cả người, thở không ra hơi, trong đầu toàn hiện lên mấy cảnh tượng bậy bạ."
"Tôi cũng vậy." Cảnh sát Hoàng rít một hơi thuốc, giọng điệu có phần chán nản: "Vô lý thật, tôi vốn rất chung thủy với vợ cơ mà, chẳng lẽ thật sự bị... khủng hoảng hôn nhân năm thứ bảy rồi sao?"
"Ha ha ha ha!" Ngô Đại Hải ôm bụng cười ngặt nghẽo.
"Không trách các anh được, bà chủ cũng là người thức tỉnh, mang thiên phú [Mị Hoặc], số hiệu 61, thuộc hệ phù văn Tinh Thần." Bạch Thỏ mở thực đơn ra, rồi như chợt nhớ ra điều gì: "À đúng rồi, người ta là đàn ông đấy."



