[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 53: Thử thách kết thúc

Chương 53: Thử thách kết thúc

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

8.102 chữ

15-09-2026

Mọi người trong sân đều nhìn Vương Tử Khải, chẳng hiểu hắn đang cười cái gì.

Vương Tử Khải cười đến mệt lả, gạt Bàn Tuấn đang dìu mình ra, sải những bước chân lảo đảo nhưng vẫn giữ nguyên cái dáng điệu ngông nghênh bất cần đời, tiến về phía Cao Dương.

Cao Dương vừa từ từ đứng dậy, Vương Tử Khải đã vỗ một cú thật mạnh lên vai hắn: "Thằng ranh, tao biết ngay mày vẫn còn zin mà!"

"Câm mồm..." Cao Dương suýt nữa thì trợn ngược mắt, mặt mũi hắn bị tên này làm cho mất sạch rồi!

"Mày thế mà lại định lừa anh mày à, ha ha ha ha..." Vương Tử Khải lại không nhịn được phá lên cười.

"Này này này!" Ngô Đại Hải đứng phía sau khó chịu lên tiếng, gã vuốt lại mái tóc vuốt ngược theo thói quen: "Trai tân thì làm sao!"

Vương Tử Khải quay đầu nhìn Ngô Đại Hải, khoái chí: "Người anh em, ông cũng thế à?"

"Chuẩn đấy, trai tân thì làm sao?" Thiên Cẩu cũng cất lời, trong giọng điệu uể oải thoáng chút bực bội.

"Đù má! Mấy ông đều thế cả à!" Vương Tử Khải mừng như bắt được vàng, cảm thấy thân thiết vô cùng: "Thế thì từ nay chúng ta là người một nhà rồi!"

"Chú Tử Trư thì không phải đâu nhé," Bạch Thỏ bước tới, vỗ vỗ Tử Trư vẫn đang ngủ say: "Người ta từng có vợ rồi đấy."

Chữ "từng" này dùng thật tinh tế.

Nụ cười trên mặt Vương Tử Khải sượng trân: "Không thể nào? Trông lão thế kia... mà cũng có người lấy à?"

Vương Tử Khải thở ngắn than dài: "Mẹ kiếp, thế giới này bất công vãi!"

"Chứ còn gì nữa!" Ngô Đại Hải hậm hực: "Tử Trư mà cũng kiếm được vợ, loại đẹp trai ngời ngời như bọn mình lại chẳng có ma nào thèm..."

Vương Tử Khải nhìn Ngô Đại Hải, Ngô Đại Hải cũng nhìn lại Vương Tử Khải. Trong khoảnh khắc tia lửa điện xẹt qua, hai người chộp lấy tay nhau thật chặt, hận không thể gặp nhau sớm hơn, đồng thanh hô lên:

"Tôi hiểu ông!"

"Tôi hiểu ông!"

Bạch Thỏ vác gậy bóng chày trên vai, đưa tay đỡ trán: "Hay là hai người đến với nhau luôn đi, phá lệ giải quyết nội bộ, đừng đi làm khổ con gái nhà người ta nữa."

"Nói vậy là chúng tôi được gia nhập tổ chức rồi?" Cảnh sát Hoàng nãy giờ vẫn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng, ông vẫn đang ngồi bệt dưới đất, tay cầm chai đường glucose đã uống hết một nửa.

"Đúng vậy. Cao Dương, Thanh Linh, Hoàng Kỳ," Bạch Thỏ chính thức tuyên bố: "Chúc mừng ba người đã vượt qua thử thách, gia nhập tổ chức."

"A!" Cảnh sát Hoàng thở hắt ra một hơi dài, dang rộng hai tay nằm vật ra đất, chẳng thèm để tâm bên cạnh là một đống xác Thú: "Cuộc sống của người trưởng thành... gian nan quá đi mất!"

Phù, tuy là thoát chết trong gang tấc, nhưng rốt cuộc cũng vượt qua cửa ải hiểm nghèo.

Cao Dương cũng thở phào nhẹ nhõm, vặn nắp chai nước khoáng rồi tu một ngụm lớn.

Lúc này, Thanh Linh đang nằm mê man dưới đất khẽ chớp mắt. Vết máu trên mặt cô không biết đã được ai lau sạch, gương mặt lại trắng trẻo như ban đầu.

Hai giây sau, cô đột ngột mở bừng mắt.

Cao Dương nhìn lướt qua là nhận ra ngay, đây không phải Thanh Linh, mà là Thanh Lăng.

Thanh Lăng đầy vẻ kinh hãi, toàn thân run rẩy, hơi thở dồn dập. Trông thấy Cao Dương ở bên cạnh, cô như vớ được cọng rơm cứu mạng, nhào thẳng tới ôm chặt lấy hắn. Hai tay cô bấu chặt vào vạt áo Cao Dương, vùi mặt vào ngực hắn khóc không thành tiếng. Những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm áo Cao Dương, hơi ấm truyền thẳng vào lồng ngực.

"Không sao rồi, không sao rồi... An toàn rồi."

Cao Dương cũng chẳng biết phải an ủi thế nào, chỉ đành vỗ nhẹ lên vai cô. Là một cô gái loài người bình thường, trải qua ngần ấy chuyện kinh hoàng mà vẫn trụ được đến mức này đã là vô cùng kiên cường rồi.

"Ơ kìa, không đúng..." Ngô Đại Hải mang vẻ mặt bất mãn nhìn sang Thiên Cẩu: "Vừa rồi rõ ràng là tôi xuất hiện cực ngầu giải quyết con quái vật tóc dài đó, sao cô ấy lại chạy tới ôm cái tên vô dụng này chứ hả! Thiên Cẩu, chẳng phải tôi đã bảo ông nhất định phải để cô ấy chứng kiến khoảnh khắc ngầu lòi của tôi sao? Ông hứa giúp tôi tán gái cơ mà, làm ăn cái kiểu gì thế hả!""Lúc đó cô ấy bất tỉnh rồi." Thiên Cẩu nhún vai.

"May mà người ta không thấy đấy, chứ không tỷ lệ ông cưa đổ cô ấy từ 1% tụt xuống còn 0,1% thôi." Bạch Thỏ bồi thêm một nhát.

Trong lúc họ nói chuyện, Thanh Lăng đã ổn định lại cảm xúc. Cô phũ phàng đẩy "kẻ công cụ" Cao Dương ra, cuống quýt lau đôi mắt đỏ hoe rồi lạnh lùng nói: "Đợi chút, để tôi gọi chị ra."

Chỉ trong chớp mắt, Thanh Linh đã "trở lại".

Cô hoàn toàn không ngạc nhiên trước cảnh tượng trước mắt, cứ như thể chưa từng rời đi. Cô giật phắt chai nước khoáng trong tay Cao Dương, ngửa cổ tu cạn sạch.

Tiếp đó, cô quay sang nhìn Thiên Cẩu, ánh mắt sắc lẹm ép người: "Trả đao đây."

Thiên Cẩu đang cầm thanh Đường đao của Thanh Linh, giọng điệu thoảng chút ngưỡng mộ: "Đao xịn đấy, giết người không dính máu, lại còn thu phóng tự do, nhìn phát là biết từng được truyền sức mạnh của mạch phù văn."

Thiên Cẩu ném trả đao cho Thanh Linh: "Ai cho cô thế?"

Thanh Linh bắt lấy đao, đầu ngón tay khẽ miết một cái, thanh đao liền gập gọn vào lòng bàn tay rồi được cô cất đi.

Cô đáp lời Thiên Cẩu: "Một người bạn."

"Bạn cô..."

"Chết rồi."

"Ồ." Thiên Cẩu biết ý nên không gặng hỏi thêm. Gã ngáp một cái, có vẻ hơi buồn ngủ: "Xong việc rồi, tôi đi trước đây. Bạch Thỏ, Điện Thử, hai người dọn dẹp tàn cuộc nhé."

"Được thôi." Ngô Đại Hải đáp.

"Manh Tiểu Dương, đi thôi."

Manh Dương nhìn Cao Dương, rồi lại nhìn Thiên Cẩu, vẻ mặt như đang giằng xé dữ dội. Cuối cùng, cô bé vẫn chạy về phía Thiên Cẩu. Gã nhấc bổng cô bé lên, đặt ngồi trên vai mình.

"Anh Cao Dương, tạm biệt anh." Manh Dương vẫy tay chào Cao Dương.

"Tạm biệt." Cao Dương giơ tay đáp lại. Hắn chợt nhớ tới cô em gái Cao Hân Hân. Hồi nhỏ con bé cũng ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, nhưng bây giờ... thôi bỏ đi, không nhắc tới nữa.

Thiên Cẩu phớt lờ trọng lực, cả người bất động từ từ bay lên không trung. Tử Trư lúc này vừa tỉnh ngủ, thuần thục vươn tay chộp lấy dải băng trắng mà Thiên Cẩu thả xuống, lơ lửng bay lên theo. Có thể thấy tải trọng của Thiên Cẩu cũng có giới hạn, khi phải kéo thêm Tử Trư, tốc độ bay của gã lập tức chậm hẳn lại.

"Đỉnh thật đấy, ai cũng đỉnh vãi." Bàn Tuấn biết mình chỉ là nhân vật nhỏ bé, nãy giờ không dám ho he tiếng nào. Lúc này thấy bầu không khí đã thoải mái hơn, cậu ta mới không nhịn được mà nịnh nọt các đại lão.

"Có nịnh cũng vô ích thôi nhé. Chỉ có ba người bọn họ được lên chính thức, cậu với Vương Tử Khải vẫn đang trong giai đoạn thực tập đấy." Bạch Thỏ nói.

"Không sao, được gia nhập quý công ty thì làm thực tập sinh cũng vinh hạnh lắm rồi!" Bàn Tuấn cười xu nịnh. Dù vừa trải qua một phen thập tử nhất sinh, nhưng tóm lại là đã ôm được đùi to, tìm được chỗ dựa vững chắc, sau này không còn phải nơm nớp lo sợ nữa.

"Thiên Cẩu sở hữu song thiên phú: thiên phú [Phi Hành] số hiệu 29 và thiên phú [Không Gian Thiết Cát] số hiệu 14. Cả hai thiên phú này đều thuộc loại mạch phù văn 'Thời Không'."

Bạch Thỏ tiếp tục làm người thuyết minh: "Hiện tại thiên phú của anh ấy mới đạt cấp 3, nhưng thế cũng rất bá đạo rồi. Thông tin thiên phú của các thành viên trong tổ chức đều được công khai với nhau. Không vội, sau này tôi sẽ từ từ kể cho mọi người nghe."

"Bạch Thỏ đúng không?" Vương Tử Khải lên tiếng.

"Sao thế?" Bạch Thỏ ngoảnh lại.

"Cô xem thử số hiệu thiên phú của tôi là bao nhiêu?" Vương Tử Khải hào hứng ra mặt, "Lọt top 3 chắc không thành vấn đề đâu nhỉ."

Cao Dương đã dặn dò Bạch Thỏ từ trước. Cô nàng mỉm cười, đôi mắt hạnh nhân cong cong như hai vầng trăng khuyết: "Thiên phú của cậu là [Thiên Mệnh], số hiệu 0, mạnh nhất lịch sử, độc nhất vô nhị.""Đệch! Thật á?!" Vương Tử Khải sướng phát điên. Hắn biết mình mạnh rồi, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này.

"Đương nhiên, năng lực thiên phú vốn thâm sâu khó đoán, biến hóa khôn lường, tôi cũng chẳng rõ nữa." Bạch Thỏ cười cười, "Tóm lại sau này cậu cứ chịu khó tự mày mò đi, chắc chắn là tầm cỡ hủy thiên diệt địa đấy."

Cao Dương suýt thì vỗ tay tán thưởng Bạch Thỏ, đỉnh thật đấy, há miệng ra là chém gió được ngay.

"Được rồi, được rồi!" Bạch Thỏ vỗ tay, ra hiệu cho mọi người chú ý, "Vụ ở thôn Cổ Gia lần này chắc hẳn các cậu vẫn còn nhiều thắc mắc, để sau rồi nói tiếp, giờ rời khỏi đây trước đã."

"Bọn mình cũng bay ra ngoài à?" Cao Dương hỏi.

"Không cần," Bạch Thỏ quay người, "Chúng ta đi lối ra khác."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!