Đám "tóc đen" đang trói chặt Bàn Tuấn hất tung cậu ta lên không trung, rồi lao vút xuống. Cứ đà này, Bàn Tuấn sắp bị kéo tuột vào giếng cạn đến nơi.
Vương Tử Khải nhảy vọt lên với phản xạ và sức bật kinh người. Cơ bắp trên hai cánh tay hắn nhô lên cuồn cuộn, to ra và rắn chắc lại. Hắn ôm ghì lấy cái bụng phệ của Bàn Tuấn từ phía sau, cùng cậu ta bay thẳng về phía giếng cạn.
"Bịch." Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hai chân Vương Tử Khải đạp mạnh lên bệ giếng bên ngoài, trụ lại cứng ngắc.
"A a a a——" Bàn Tuấn gào lên đau đớn. Cũng may cậu ta nặng hơn trăm ký, toàn thân đầy mỡ, nếu không thì xương cốt cả người chắc đã rã rời dưới sự giằng xé của hai luồng sức mạnh khủng khiếp này rồi.
Không kéo được Bàn Tuấn xuống giếng, đám tóc đen lại hất tung cậu ta lên cao lần nữa. Vương Tử Khải sống chết không buông tay, thế là bay lên không trung cùng Bàn Tuấn.
Đám tóc đen dồn lực quăng mạnh một cái.
"Rầm!" Bàn Tuấn và Vương Tử Khải đập mạnh vào gian nhà bên cạnh, gỗ vụn văng tung tóe, bụi bay mù mịt.
Đám tóc đen vẫn không chịu buông Bàn Tuấn ra, tiếp tục kéo cậu ta xoay vòng sát mặt đất.
"Choang choang—— Binh bốp—— Rầm——" Bàn Tuấn và Vương Tử Khải như một quả lắc khổng lồ, bị đám tóc đen kéo lê, va đập loạn xạ khắp từ đường. Lúc thì đập nát cửa sổ, lúc thì húc gãy xà nhà, lúc lại văng lên tận tầng hai làm vỡ nát cả lan can chạm trổ. Chỉ trong nửa phút ngắn ngủi, cả tòa từ đường đã bị phá tan hoang, lung lay sắp sập.
May mà Vương Tử Khải như một cái mai rùa cứng cáp, khóa chặt lấy Bàn Tuấn từ phía sau, che chắn cho cậu ta phần lớn lực va đập và sát thương, nếu không Bàn Tuấn không chết cũng tàn phế.
Cao Dương và cảnh sát Hoàng vẫn đứng ở cửa từ đường. Hai người như hai tên ngốc giơ cao súng ngắn nhưng lại chẳng bóp cò. Đừng nói là súng ngắn, dù có là hai khẩu súng tiểu liên thì cũng vô dụng với những sợi tóc đen này. Nếu nhất thiết phải dùng vũ khí nóng, súng phun lửa chắc sẽ hiệu quả hơn.
Bây giờ người duy nhất có thể trông cậy là Thanh Linh. Đương nhiên cô cũng hiểu rõ điều đó, trường đao đã rút ra từ sớm, cô cúi thấp người chờ thời cơ. Rất nhanh cơ hội đã đến, cô chớp lấy lúc đám tóc đen di chuyển chậm lại, lập tức lao tới, vung đao chém phăng.
"Xoẹt——"
Ánh đao lóe lên, hàng trăm hàng ngàn sợi tóc đen đứt vụn bay lả tả giữa không trung. Tóc trên người Bàn Tuấn bắt đầu rụng xuống hàng loạt. Ngay khi mọi người ngỡ là đã được cứu, một lượng tóc đen khổng lồ khác bỗng phóng vọt ra từ miệng giếng, ập thẳng về phía Thanh Linh.
Thanh Linh giật mình, vung đao chém tới, nhưng trăm lần cẩn thận vẫn có lúc sơ sẩy. Cô bị một lọn tóc quấn chặt lấy cổ tay. Ngay sau đó, ngày càng nhiều sợi tóc quấn chặt lấy Thanh Linh, thoắt cái đã biến cô thành một chiếc "bánh chưng người".
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!" Cao Dương nổ súng. Nhưng đúng như hắn dự đoán, đạn xuyên qua đám tóc đen hệt như xuyên qua dòng nước, hoàn toàn không gây ra chút sát thương nào.
Đám tóc đen không ham chiến nữa, chúng đồng loạt phát lực, kéo cả Bàn Tuấn và Thanh Linh về phía miệng giếng.
Thanh Linh lộn một vòng, co hai chân lại, đạp thật mạnh để trụ lại bên ngoài miệng giếng. Cùng lúc đó, Vương Tử Khải vẫn đang ôm chặt lấy Bàn Tuấn, hai chân cũng trụ cứng bên ngoài.
"... Cứu mạng với!" Bàn Tuấn vừa khóc vừa gào lên.
Cao Dương và cảnh sát Hoàng lập tức lao tới, túm chặt lấy Thanh Linh và Vương Tử Khải.
Tiếp đó, một cảnh tượng quái đản xuất hiện: năm người ôm chặt lấy nhau trong tư thế vặn vẹo, tạo thành một khối "ba đầu sáu tay" dị hợm, kẹt cứng ở miệng giếng. Trên người họ quấn đầy những sợi tóc đen dày đặc và dai dẳng, đang chầm chậm siết chặt lại từng tấc một.
Nhìn từ xa, cảnh tượng này dường như ngưng đọng lại.
Nhưng trên thực tế, sức mạnh của hai bên đang đạt đến một sự cân bằng vi diệu.Cao Dương thề, đây là trận "kéo co" dài đằng đẵng và đau đớn nhất mà hắn từng trải qua trong đời.
Ba giây trôi qua.
Năm giây trôi qua.
Mười giây trôi qua…
Là người gánh vác sức mạnh chủ lực của cả nhóm năm người, Vương Tử Khải dần dần không chống đỡ nổi nữa: "Đù má, đù má… Không xong rồi, tao chịu hết nổi rồi, tao buông tay đây…"
"Đừng! Đừng buông tay mà!" Bàn Tuấn gào lên van xin, "Tôi không muốn chết đâu…"
"Béo à, hy sinh một mình mày để cứu bốn người bọn tao, kèo này không lỗ đâu. Quay về đại ca sẽ báo thù cho mày…"
"Tại sao lại là tôi chứ…" Bàn Tuấn hét lớn, "Sao anh không buông Cao Dương ra, đây vốn là bài kiểm tra của cậu ta mà, tôi chỉ bị vạ lây thôi…"
"Câm mồm đi thằng ngu! Ông đây có chết… cũng đéo bao giờ bỏ rơi anh em tốt…"
"Rầm!"
Vương Tử Khải còn chưa dứt lời, cả mảng đất quanh miệng giếng bỗng sụt lún dữ dội, cả năm người cùng rơi thẳng xuống vực sâu dưới lòng đất.
"A a a——"
Giữa những tiếng la hét hỗn loạn, Cao Dương chỉ thấy trước mắt tối sầm lại.
…
【Đang kiểm tra sinh mệnh…】
【Trạng thái: Còn sống】
【Mức độ tổn thương: Nhẹ】
【Nhắc nhở: Bạn đã tiến vào lĩnh vực chưa xác định, không thể thăm dò, thu nhập Điểm may mắn tăng gấp 2 lần】
【Hệ thống tắt】
【Bíp——】
Cao Dương từ từ mở mắt, chỉ thấy trời đất sáng trưng, ánh nắng chói chang.
Hắn giơ tay che mắt, bàn tay nồng nặc mùi bùn đất và rêu mốc. Hắn chậm rãi ngồi dậy, cử động hai cánh tay một chút, nhận thấy cơ thể không có vấn đề gì.
Người đầu tiên hắn nhìn thấy là Thanh Linh. Cô đã cởi áo khoác thể thao, bên trong mặc chiếc áo ba lỗ đen không tay gợi cảm, hơi cúi đầu, miệng ngậm cuộn băng gạc mang theo bên người, đang dùng một tay tự băng bó vết thương trên cánh tay phải. Thoạt nhìn, trông cô có nét giông giống nữ chính trong Tomb Raider 9.
"Cô… không sao chứ?" Cao Dương hỏi.
Thanh Linh khẽ ngẩng đầu, liếc nhìn hắn: "Giúp một tay."
Cao Dương lập tức đón lấy cuộn băng gạc cô đang ngậm, giúp cô quấn lại.
"Những người khác đâu rồi?" Cao Dương hỏi.
"Không biết, tôi cũng vừa mới tỉnh." Thanh Linh đáp.
Băng bó xong cánh tay cho Thanh Linh, mắt Cao Dương rốt cuộc cũng thích nghi được với ánh nắng chói chang. Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, không khỏi giật mình!
Trước mắt chẳng phải là thôn Cổ Gia sao? Hai người bọn họ đang nằm ngay đầu thôn, thời gian hẳn là vào buổi trưa. Không đúng… Chẳng lẽ mình vẫn đang nằm mơ?
Cao Dương vươn tay véo má Thanh Linh một cái… Chắc không phải mơ đâu, trong mơ làm gì có cảm giác chân thật đến thế.
Thanh Linh trừng mắt lườm hắn: "Làm cái gì đấy?"
"Xem thử tôi có sao chép được thiên phú của cô không." Cao Dương mặt không đổi sắc, thầm quan sát nét mặt Thanh Linh, quả nhiên đã lừa êm thấm qua ải: "Vẫn chưa được, chứng tỏ tôi hôn mê chưa lâu, ít nhất là chưa quá 12 tiếng."
Hắn nghĩ ngợi một lát, lại bồi thêm một câu: "Chắc cũng không phải đang ở thiên đường."
Thanh Linh nhướng mày: "Cậu chết rồi mà cũng được lên thiên đường à?"
"Chắc… là được." Về điểm này Cao Dương cũng chẳng tự tin cho lắm.
"Cạc cạc cạc…" Phía sau bỗng truyền đến tiếng ngỗng kêu.
Cao Dương ngỡ mình nghe nhầm, quay đầu lại nhìn, đúng thật là một con ngỗng trắng to đùng.
Con ngỗng trắng lạch bạch nghênh ngang đi ngang qua trước mặt hắn. Hắn vừa định mở miệng nói gì đó, thì nối tiếp ngay sau là cả một đàn ngỗng trắng rầm rộ lũ lượt đi qua cạnh hắn và Thanh Linh, khung cảnh trong chốc lát trở nên ồn ào náo nhiệt.
"Cạc cạc cạc… Cạc cạc cạc…"Mười mấy giây sau, "đội quân" ngỗng trắng đi qua, khắp người Cao Dương và Thanh Linh dính đầy lông ngỗng.
"Hai cô cậu từ thành phố đến à?" Người lên tiếng là một ông lão, vóc dáng thấp bé, gầy gò nhưng săn chắc, nước da ngăm đen. Ông cởi trần, mặc chiếc quần vải gai màu đen, đi chân đất đầy vết chai sạn dính bùn đen sì, tay cầm một cây sào tre dài, miệng ngậm tẩu thuốc.
Lại có người ư! Chuyện quái gì thế này?
Cao Dương còn đang sững sờ thì Thanh Linh đã thoắt cái đứng dậy, tư thế đầy cảnh giác.
"Hai người đến viếng đám ma à?" Ông lão lại hỏi.
"Vâng..." Cao Dương cũng đứng lên, ậm ờ đáp.
"Tới từ đường ấy, làng chúng tôi hễ có người chết là đều dựng rạp hát tuồng ở đó." Ông lão lấy tẩu thuốc xuống, đưa tay chỉ về phía từ đường nằm trên gò đất cao ở cuối làng, "Đó, ngay kia kìa."
Cao Dương nhìn theo hướng tay chỉ. Bên ngoài từ đường là một khoảng sân đất nện, dựng một chiếc lán tạm bợ, bên dưới bày mười mấy bàn cỗ, ngay lối vào còn đặt hơn chục vòng hoa trắng. Linh đường chắc hẳn được lập ở trong sân từ đường, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng hát tuồng vọng ra.
"Vâng, cháu cảm ơn ông." Cao Dương thuận nước đẩy thuyền đáp lại.
"Chậc, cả nhà Hoa Tử chết thảm quá, năm mạng người sống sờ sờ, chỉ trong một đêm đã bị phanh thây... Tôi ở ngay sát vách mà chẳng nghe thấy động tĩnh gì. Sáng sớm tỉnh dậy, cả làng ai nấy đều chết khiếp. Trong sân, giàn rau, trên cây, trên nóc nhà... đâu đâu cũng thấy tay chân đứt lìa, đầu của Hoa Tử thì cắm ngay trên..."
Ông lão không nói tiếp nữa, vô thức nhìn xuống tấm bia đá khắc chữ "Cổ" dưới chân, trên đó vẫn còn vương lại một vết máu đã khô cong.
"Oan nghiệt quá!" Ông lão thở dài thườn thượt, lùa đàn ngỗng trắng rời đi.
Cao Dương lập tức phát hiện ra vấn đề, hắn nhìn sang Thanh Linh: "Cô nhận ra chưa?"
Thanh Linh khẽ gật đầu: "Lúc chúng ta đến, tấm bia đá này đã vỡ."
Tuy chưa nắm chắc mười phần, nhưng Cao Dương đã có kết luận bước đầu: "Thôn Cổ Gia này, không phải là thôn Cổ Gia lúc trước."



