[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 33: Mười hai con giáp

Chương 33: Mười hai con giáp

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

10.535 chữ

12-09-2026

Cao Dương bước tới cạnh Ngưu Hiên: "Có chuyện gì à?"

"Chơi lắc xí ngầu đi! Có dám không?"

Ngưu Hiên ngồi trên ghế sofa cạnh bàn trà, điệu bộ ra vẻ ta đây, quyết tâm phải gỡ lại một ván. Gã vừa dứt lời, người bên cạnh đã nhanh tay bấm nút gọi phục vụ ở góc bàn.

Lát sau, cửa phòng bao mở ra, một nữ phục vụ trẻ tuổi bước vào: "Dạ, quý khách cần gì ạ?"

Nữ phục vụ mặc bộ đồng phục màu đen đỏ. Kiểu đồ này người bình thường mặc kiểu gì cũng trông hơi quê, nhưng khoác lên người cô lại toát ra vẻ cao cấp như hàng may đo riêng. Trông cô hệt như người hầu cận trong một trang viên quý tộc nào đó: chuyên nghiệp, thanh lịch và khiêm nhường.

Trên mặt cô đeo một chiếc mặt nạ thỏ trắng nhỏ nhắn đáng yêu, hoàn toàn trái ngược với phong thái chuyên nghiệp ban nãy, lại còn tăng thêm phần bí ẩn.

Thấy mọi người có vẻ khó hiểu, cô phục vụ lịch sự giải thích: "Hôm nay là sinh nhật Tần tiên sinh - khách hàng VIP chí tôn của quán. Ông ấy cầm tinh con thỏ, nên toàn thể nhân viên đều phải..."

"Được rồi, được rồi!" Ngưu Hiên gắt gỏng ngắt lời, sinh nhật người khác thì liên quan quái gì tới gã. "Mang cái rượu gì mà... đặc chế Thái Không của các cô lên đây."

"Dạ, rượu đặc chế Thái Không Mê Huyễn, quý khách muốn gọi mấy tá ạ?"

"Cứ mang trước năm tá lên đây."

"Dạ... nồng độ cồn của Thái Không Mê Huyễn hơi cao," cô phục vụ nhìn quanh một lượt: "Với số lượng khách bàn mình, tôi thấy hai tá là đủ rồi ạ..."

"Cô có ý gì? Sợ ông đây không có tiền trả chắc!" Ngưu Hiên đang sẵn một bụng cục tức, vớ được cô phục vụ là quát tháo ầm ĩ.

"Dạ không phải, thành thật xin lỗi quý khách," cô phục vụ hơi cúi người. "Năm tá rượu đặc chế Thái Không Mê Huyễn sẽ được mang lên ngay, xin quý khách vui lòng đợi một lát."

Dù Ngưu Hiên chỉ quát nhân viên phục vụ, nhưng hành động này quả thực rất thiếu văn hóa. Vạn Tư Tư và mấy bạn nữ khác thấy hơi sượng trân, đành vờ như không nghe thấy, bấm bài bắt đầu hát.

Chẳng mấy chốc, cô phục vụ đẩy chiếc xe nhỏ quay lại, bưng năm tá rượu đặc chế đặt lên bàn trà. Ly rượu không lớn, kiểu dáng thon dài, trông na ná mấy lọ thuốc sinh hóa. Chúng được xếp ngay ngắn trong chiếc hộp tổ ong làm bằng kim loại trắng. Dưới ánh đèn rực rỡ, những ly rượu tỏa ra ánh sáng lấp lánh, trông đậm chất khoa học viễn tưởng kiểu cyberpunk.

Ngưu Hiên cầm ống lắc xí ngầu lên, khí thế hừng hực: "Đoán lớn nhỏ, thua thì uống, là đàn ông thì đừng có hèn!"

Cao Dương thầm nghĩ, cậu đã nói đến nước này rồi, tôi còn từ chối được chắc?

Hôm nay Ngưu Hiên quyết tâm phải chuốc gục Cao Dương, khiến hắn say bí tỉ, làm càn để bẽ mặt trước cả lớp. Cái loại con ngoan trò giỏi như Cao Dương bình thường chắc chẳng bao giờ đụng đến rượu, tửu lượng kịch kim chắc được ba ly. Ngưu Hiên gã thì khác, chinh chiến sa trường, rèn luyện dày dạn, nốc chục ly cũng chẳng thành vấn đề.

Dù sao trò đoán lớn nhỏ này cũng chẳng cần kỹ thuật gì, hoàn toàn dựa vào vận may!

"Bốp!" Ngưu Hiên cầm ống xí ngầu lắc lia lịa như rồng bay phượng múa, rồi đập mạnh xuống bàn: "Lớn hay nhỏ?"

"Cậu đoán trước đi." Cao Dương nói.

"Lớn!" Ngưu Hiên mở nắp ra, ba con 1.

Ngưu Hiên sững sờ mất hai giây, gã cầm ly rượu lên, ngửa cổ uống cạn sạch.

"Lách cách lách cách — Bốp!" Ngưu Hiên đằng đằng sát khí nhìn Cao Dương: "Lại! Lớn hay nhỏ!"

"Cậu chọn trước đi." Cao Dương khiêm nhường đưa tay ra hiệu.

"Cậu đoán trước!" Lần này Ngưu Hiên đã khôn ra rồi.

"Vậy tôi chọn lớn nhé."

Ngưu Hiên mở nắp ra, ba con 6.

Ngưu Hiên ngớ người. Trùng hợp, tuyệt đối chỉ là trùng hợp! Uống xong ly thứ hai, Ngưu Hiên ngẫm nghĩ một lát rồi đẩy ống lắc xí ngầu sang trước mặt Cao Dương: "Đến lượt cậu lắc.""Ờ." Cao Dương lắc vài cái rồi đặt xuống: "Lớn hay nhỏ?"

"Lớn." Ngưu Hiên đáp.

Cao Dương vừa định mở nắp, Ngưu Hiên bỗng đè tay hắn lại: "Khoan đã! Nhỏ!"

"Được."

"Từ từ đã..."

"Rốt cuộc là lớn hay nhỏ?" Cao Dương hỏi.

"Lớn! Không đổi nữa." Ngưu Hiên chốt hạ.

Cao Dương mở nắp ống lắc: Ba con 1.

Ngưu Hiên ngớ người, đúng là gặp ma rồi! Thằng ranh này gian lận đấy à?

Ngưu Hiên lập tức đổi ống lắc khác. Trước khi dùng, gã cẩn thận kiểm tra một lượt, vẫn chưa yên tâm lại ngó xuống soi cả gầm bàn trà. Xác nhận không có mánh khóe gì, gã mới bắt đầu lắc xí ngầu.

Lần này gã lắc liền tù tì một phút, mỏi nhừ cả tay mới chịu đặt xuống.

"Cậu chọn trước đi!"

"Lớn..."

"Tôi chọn lớn!" Ngưu Hiên lập tức cướp lời.

"Vậy tôi chọn nhỏ."

Ngưu Hiên mở nắp ra: Ba con 1.

Tâm lý Ngưu Hiên hoàn toàn sụp đổ. Hai nam sinh đứng hóng chuyện bên cạnh cũng kinh ngạc thốt lên: "Vãi chưởng! Cao Dương, cậu ăn gì mà đỏ thế, thần thánh vãi!"

Ngưu Hiên thẹn quá hóa giận, dần mất đi lý trí. Gã chộp lấy ly rượu, ngửa cổ nốc cạn rồi ném mạnh xuống đất, mảnh thủy tinh văng tung tóe: "Lại!"

Mấy bạn nữ đang mải hát bỗng giật bắn mình vì tiếng xoảng chói tai. Mảnh thủy tinh văng tới khiến ai nấy đều sợ tái mặt. Một mảnh vỡ trong đó còn xẹt qua bắp chân Vạn Tư Tư, rạch ra một vệt máu.

Nữ sinh đeo kính tên là La Hiểu Đan, bạn thân của Vạn Tư Tư. Cô vội vàng ngồi thụp xuống kiểm tra vết thương cho bạn, máu nóng lập tức bốc lên ngùn ngụt. Đổi lại là bình thường, cô cũng chẳng dám chọc vào loại thiếu gia nhà giàu như Ngưu Hiên, nhưng lần này thì hết nhịn nổi rồi.

"Thôi bỏ đi, tớ không sao..." Vạn Tư Tư định kéo La Hiểu Đan lại.

La Hiểu Đan gạt tay Vạn Tư Tư ra, bước đến trước mặt Ngưu Hiên: "Ngưu Hiên! Cao Dương! Hai cậu muốn uống rượu thì đi chỗ khác mà uống! Hôm nay là sinh nhật của Vạn Tư Tư, không phải sân nhà của các cậu, đừng có làm loạn ở đây!"

"À, được." Cao Dương nhân cơ hội định rút lui. Hắn vừa nhổm dậy, Ngưu Hiên đã ấn chặt hắn xuống: "Không được đi! Chơi tiếp!"

La Hiểu Đan đứng bên cạnh tức phát run: "Ngưu Hiên, cậu có thể cư xử bình thường một chút được không..."

"Câm mồm đi con ranh này! Bố mày hôm nay cứ thích uống ở đây đấy! Mày làm gì được tao?!" Men rượu bốc lên, Ngưu Hiên hoàn toàn lộ ra bản mặt thật.

"Cậu... cậu..."

Cao Dương đứng dậy, mặt lạnh tanh: "Tôi không chơi nữa, cậu tìm người khác đi."

"Mẹ kiếp, mày dám không chơi thử xem!" Ngưu Hiên bỗng đứng bật dậy, đạp tung cái bàn trà. Một tiếng "xoảng" vang lên, đồ đạc văng tung tóe khắp sàn. Mọi người trong phòng bao đều sững sờ, chỉ còn tiếng nhạc đệm vẫn đang vang vọng, bầu không khí căng như dây đàn.

La Hiểu Đan dẫu sao cũng là con gái, từ bé đến lớn đã bị ai quát nạt hung dữ thế này bao giờ. Cô tủi thân òa khóc ngay tại chỗ, ôm mặt chạy ra ngoài. Mấy bạn nữ khác vốn đã muốn chuồn khỏi đây từ sớm, thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo.

Vạn Tư Tư nhìn Cao Dương một cái, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chạy theo ra ngoài.

Mấy nam sinh cũng không ngờ chuyện lại ầm ĩ đến mức này, đành khuyên can vài câu lấy lệ — bọn họ hiểu rõ tính Ngưu Hiên, một khi thằng này đã máu lên não thì đừng hòng ai cản nổi.

Quả nhiên Ngưu Hiên chẳng thèm nể mặt. Mấy nam sinh nhìn nhau ái ngại, bèn mượn cớ đi vệ sinh để chuồn êm.

Trong thoáng chốc, phòng bao chỉ còn lại ba người.

Cao Dương và Ngưu Hiên đứng đối đầu giữa một bãi mảnh kính vỡ và rượu loang lổ. Thanh Linh vắt chéo chân, khoanh tay trước ngực, ngả người trên sô pha ở góc phòng bao thản nhiên xem kịch.Ngưu Hiên nghiến răng nghiến lợi: "Cao Dương! Mày khá lắm! Bày đặt chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân, coi ông đây là kẻ ác cơ đấy!"

"Tôi chẳng có ý gì khác, chỉ là không muốn chơi nữa thôi." Mặt Cao Dương vẫn lạnh tanh, hắn đã cạn kiệt kiên nhẫn. Nếu thật sự phải động tay động chân, hắn cũng chẳng ngán gã. Điểm thuộc tính của hắn hiện tại đều đã tăng lên, đối phó với Thú thì còn lâu mới đủ, nhưng để xử lý một "con người" thì vẫn thừa sức.

"Không có ý gì khác? Tao thấy mày có đầy ý đồ ấy chứ!" Ngưu Hiên xông tới, túm chặt cổ áo Cao Dương, nước bọt văng cả lên mặt hắn: "Cao Dương, Lý Vi Vi chết rồi, mày muốn đổi người khác thì tao còn hiểu được. Nhưng chẳng phải mày đang cặp với Thanh Linh rồi à? Thế mày vác mặt đến tiệc sinh nhật của Vạn Tư Tư là có ý gì?"

"Cậu ấy mời tôi đến."

"Thế mày không biết từ chối à?" Ngưu Hiên càng cáu hơn: "Tao thấy mày muốn tán luôn cả Vạn Tư Tư thì có! Khẩu vị mày cũng tham phết nhỉ! Liệu có kham nổi không đấy!"

"So với cậu thì còn kém xa." Cao Dương mỉa mai đáp trả.

"Mày chán sống rồi!" Ngưu Hiên chẳng thèm nói nhiều, đẩy mạnh Cao Dương ra rồi vung chân đạp tới. Theo dự tính của gã, cú đá này ít nhất cũng phải tống Cao Dương văng vào góc tường.

Nào ngờ Cao Dương linh hoạt nghiêng người né tránh, tiện thể quét chân nhẹ một cái. Ngưu Hiên chỉ thấy trượt chân, lập tức xoạc háng một góc bẹt ngay trước mặt Cao Dương.

"Á..." Ngưu Hiên hét lên thảm thiết, cú này giãn dây chằng không nhẹ.

Cao Dương chìa tay ra: "Hiên thiếu khách sáo quá, chưa đến Tết mà đã hành lễ sớm thế này rồi, để tôi đỡ cậu dậy."

"Đỡ con mẹ mày..." Ngưu Hiên tuôn ra một tràng chửi thề tục tĩu, cắn răng chịu đau, ôm đũng quần lảo đảo đứng dậy. Còn chưa đứng vững, gã đã chộp lấy chiếc micro ném thẳng về phía Cao Dương.

Một nữ nhân viên phục vụ đeo mặt nạ thỏ trắng chẳng biết đã bước vào phòng bao từ lúc nào. Cô khẽ vung tay, chụp lấy chiếc micro giữa không trung, giọng điệu lịch sự: "Thưa anh, xin hãy bình tĩnh, có chuyện gì chúng ta có thể ngồi xuống từ từ nói..."

"Cút ra! Không phải việc của mày!" Ngưu Hiên gào lên.

"Thưa anh, rất xin lỗi, hành vi hiện tại của anh đã vi phạm quy định của quán. Nếu anh vẫn cố chấp muốn gây thương tích cho vị khách này, tôi đành phải mời anh rời đi."

"Mày là cái thá gì!" Ngưu Hiên vung nắm đấm, khập khiễng bước về phía nữ phục vụ: "Cút xéo đi cho tao..."

"Rầm ——"

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Cao Dương còn chưa kịp nhìn rõ thì cả người Ngưu Hiên đã văng ngược ra sau, đập mạnh vào tường phòng bao, nảy lên ghế sô pha rồi lăn lông lốc xuống sàn nhà lênh láng rượu và mảnh kính vỡ, ngất lịm ngay tại chỗ.

Cao Dương lập tức cảnh giác, Thanh Linh cũng bật dậy khỏi ghế sô pha.

Nữ phục vụ hơi nghiêng đầu, nhìn Cao Dương và Thanh Linh đang đầy vẻ đề phòng. Rõ ràng thỏ trắng trên mặt chỉ là một chiếc mặt nạ, nhưng lại sống động như thật, dường như đang mỉm cười với hai người: "Chào hai cậu, Thập Nhị Sinh Tiêu, Bạch Thỏ."

"Thập Nhị Sinh Tiêu?"

"Hai cậu đã gặp Điện Thử rồi đúng không?" Cô gái mang mật danh Bạch Thỏ bước lên một bước: "Chính là cái tên ngốc có niềm đam mê mãnh liệt khác thường với mấy trò game thùng và ngực phụ nữ loài người ấy."

"Ngô Đại Hải! Cô là người của tổ chức?" Cao Dương mừng rỡ khôn xiết, cuối cùng cũng gặp được người của tổ chức rồi, hóa ra tổ chức này mang tên "Thập Nhị Sinh Tiêu".

"Đúng vậy." Bạch Thỏ liếc nhìn Thanh Linh: "Trong tay cô có vũ khí đúng không."

Thanh Linh không trả lời, xem như ngầm thừa nhận.

"Bài kiểm tra số 2."

Bạch Thỏ nhìn Ngưu Hiên đang nằm dưới chân: "Giết kẻ lạc lối này đi."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!