[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 25: Ông Trương

Chương 25: Ông Trương

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

8.242 chữ

12-09-2026

Ba người vén tấm vải xanh, bước ra khỏi phòng game thùng.

Ngô Đại Hải đưa tay kéo cửa cuốn xuống: "Lão Hoàng, anh cũng đừng trách tôi nhé. Tôi cũng chỉ là người làm công ăn lương trong tổ chức thôi, luật lệ đều do mấy sếp lớn đặt ra cả."

Lúc này, Thanh Linh đang đứng im lặng bên lề đường.

"Thanh Linh? Hay là Thanh Lăng?" Cao Dương dè dặt hỏi.

"Thanh Linh." Cô quay đầu nhìn lại: "Cậu thắng rồi à?"

"Thắng rồi." Cao Dương cười khổ: "Nhưng đây mới chỉ là khởi động thôi, còn bài kiểm tra thứ hai nữa."

Vẻ mặt Thanh Linh không có vẻ gì là bất ngờ: "Tôi cũng đoán thế."

"Hóa ra chỉ có mỗi tôi ngây thơ nghĩ cứ thắng game là xong chuyện à?" Cảnh sát Hoàng có vẻ hơi tổn thương.

"Thật ra mấy người chơi game giỏi hay dở chẳng quan trọng đâu, chủ yếu là tôi muốn thử tính kiên nhẫn của mọi người, nhân tiện quan sát nhân phẩm một chút thôi. Tổ chức của chúng tôi đâu có lấy thực lực làm thước đo duy nhất." Ngô Đại Hải đầy tự hào quẹt mũi một cái.

"Nếu nhân phẩm của bọn tôi đã qua ải rồi, vậy tiếp theo là kiểm tra thực lực đúng không?" Cao Dương hỏi.

"Đương nhiên rồi, tổ chức chúng tôi không nhận phế vật đâu. Số thứ tự thiên phú mà không lọt nổi vào top 100 thì loại hết."

Cao Dương hơi chột dạ: Nói thế chẳng phải đang ám chỉ mình sao? Xem ra lát nữa chỉ đành tìm cách lừa bịp cho qua ải thôi. Nếu thật sự không được thì cứ để Thanh Linh và cảnh sát Hoàng gia nhập tổ chức trước, dù sao hắn vẫn có thể tà tà cắm máy kiếm Điểm may mắn, đợi tích đủ rồi lĩnh ngộ thiên phú mới cũng chưa muộn.

"Thứ này, tôi lấy đi được không?" Cách đó không xa vang lên một giọng nói già nua, khàn đặc.

Cao Dương liếc mắt nhìn sang, đó là một ông lão mặc quần áo rách rưới, dáng người còng queo, trên lưng đeo một chiếc sọt rác bẩn thỉu, tay cầm một chiếc kẹp sắt đã gỉ sét.

Lão đứng cạnh chiếc xe tuần tra của cảnh sát Hoàng, dùng kẹp chỉ vào vỏ chai coca đã uống cạn trên nắp ca-pô: "Cái này không cần nữa thì cho tôi được không?" Lão lại hỏi thêm một lần.

"À được chứ, không vấn đề gì." Cảnh sát Hoàng niềm nở bước tới, dốc nốt chút coca còn sót lại ra ngoài, tay không bóp bẹp vỏ chai rồi ném vào sọt rác sau lưng lão.

"He he, thanh niên trai tráng có khác, khỏe thật đấy." Khuôn mặt lão chằng chịt nếp nhăn, nhưng nụ cười lại rất thảnh thơi.

"Đương nhiên rồi, tôi tốt nghiệp trường cảnh sát, ngày nào cũng rèn luyện mà." Cảnh sát Hoàng móc một bao thuốc lá từ túi áo trước ngực ra: "Bác ơi, làm điếu nhé?"

"Được đấy." Đôi mắt đục ngầu của lão khẽ sáng lên.

Cảnh sát Hoàng thành thạo rút một điếu thuốc đưa lên miệng lão, rồi lại móc bật lửa châm thuốc cho lão.

"Ừm... Ngon đấy." Lão rít một hơi, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ. Lão cũng chẳng nói lời cảm ơn mà cứ thế chậm rãi xoay người rời đi.

Cả bốn người nhìn theo bóng lưng lão khuất dần.

"Ngần này tuổi rồi mà vẫn phải đi nhặt rác, thật chẳng dễ dàng gì." Cảnh sát Hoàng tỏ vẻ đầy thương cảm.

"Nếu anh từng nhìn thấy ông Trương hồi còn trẻ thì sẽ không nghĩ như vậy đâu." Ngô Đại Hải cười khẩy: "Hồi nhỏ tôi lớn lên ở khu này, thời đó lũ trẻ con cả con phố đều sợ lão."

"Thế à?"

"Ông Trương trước kia làm nghề đồ tể, dữ dằn lắm. Lão luôn hậm hực chuyện vợ không sinh được con trai cho mình nên ngày nào cũng lôi bà ấy ra đánh, mấy bận đánh đến mức phải nhập viện. Về sau vợ lão không chịu nổi nữa nên đã uống thuốc trừ sâu tự tử. Hôm bà ấy tự tử cũng là lúc con gái lão vừa thi đại học xong. Vợ lão vì sợ ảnh hưởng đến tâm lý thi cử của con nên mới cắn răng chịu đựng cho tới khi kỳ thi kết thúc đấy."Cả ba người đều im lặng.

"Con gái lão sau khi lên đại học thì cắt đứt quan hệ cha con, chẳng bao giờ về nhà nữa. Vợ mất, ông Trương sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì, sau đó lão bỏ nghề mổ lợn, ngày nào cũng rượu chè be bét đến mức tàn tạ cả người. Về sau lão còn dính vào cờ bạc, nướng sạch cả nhà cửa. Từ đó cứ sống lay lắt qua ngày nhờ tiền trợ cấp xã hội và đi nhặt rác."

Ngô Đại Hải rũ bỏ hẳn vẻ cợt nhả trước đó, ánh mắt trầm ngâm hơn vài phần: "Ông Trương sống cả đời, tôi thấy bây giờ tuy trông lão tàn tạ chẳng ra hình người nhất, nhưng lại giống một con người nhất."

Nói đến đây, Ngô Đại Hải cười khẩy: "Dĩ nhiên rồi, thật ra lão là một con Thú."

"Nói nhỏ thôi." Cảnh sát Hoàng nhắc nhở: "Lão chưa đi xa đâu, nghe thấy bây giờ."

"Không sao, lão là kẻ lạc lối, có nghe thấy cũng tự động phớt lờ thôi."

"Lão ngã rồi kìa." Thanh Linh lên tiếng.

Ngô Đại Hải ngoái đầu nhìn lại, ông Trương ở phía trước chẳng biết đã ngã nhào xuống đất từ lúc nào.

"Ông Trương?" Ngô Đại Hải rảo bước tiến lại gần: "Bác không sao chứ?"

Gió đêm phả vào mặt, Cao Dương nhìn ông Trương nằm bất động cách đó không xa, bỗng thấy có gì đó sai sai. Sai ở đâu thì hắn không nói rõ được, dường như đây là sự cảnh giác theo bản năng sau khi "khả năng cảm nhận" được nâng cao.

"Khoan đã! Đừng qua đó!" Cao Dương hét lớn gọi Ngô Đại Hải lại.

Lúc này Ngô Đại Hải cách ông lão chưa tới ba mét, gã khựng lại: "Sao thế?"

Giây tiếp theo, ngoại trừ Ngô Đại Hải, tất cả mọi người đều nhìn thấy — ông Trương đã đứng dậy!

Không phải chậm rãi lồm cồm bò dậy như người bình thường, mà là bất chấp cả trọng lực, cơ thể cứng đờ của lão bị một nguồn sức mạnh vô hình nào đó kéo bật dậy cái "xoẹt".

Thanh Linh lập tức rút trường đao, cảnh sát Hoàng cũng nhanh chóng rút súng lục.

Cao Dương cũng không đứng ngây ra đó, lập tức lùi về sau. Hắn hiểu rất rõ bây giờ mình chỉ là một kẻ phế vật, không ngáng chân cả đội đã là cống hiến lớn nhất rồi.

Ngô Đại Hải vừa thấy điệu bộ cảnh giác của ba người liền nhận ra có biến. Gã vội vàng xoay người lại, chỉ thấy ông Trương đang ngoẹo đầu sang một bên, tứ chi cứng đờ căng cứng như một chiếc "đũa" bị bẻ gập phần đầu. Miệng lão co giật dữ dội, sùi bọt mép, không ngừng lắp bắp lặp đi lặp lại: "Con người... con người... con người con người con người con người..."

Ngay sau đó, toàn bộ da dẻ trên người ông Trương như bị ngọn lửa vô hình nào đó thiêu đốt, tan chảy cực nhanh, bốc lên từng đợt sương máu, lộ ra những mảng mô cơ đỏ hỏn đẫm máu. Cùng lúc đó, cơ thể lão co giật điên cuồng, từng mảng máu đặc từ trong cơ thể nổ tung ra ngoài.

Tiếng rên rỉ đau đớn của ông Trương chuyển thành tiếng gào rú cuồng loạn: "Con người! Con người! Con người!" Lồng ngực lão phồng to với tốc độ chóng mặt, xương sườn đâm toạc cả máu thịt, há toang sang hai bên như cái mồm đỏ lòm của một đóa hoa ăn thịt người. Bên trong lồng ngực lại mọc ra một khối u thịt tởm lợm, trên đó mọc chi chít ngũ quan của con người.

Nếu nhất định phải miêu tả thứ đó, thì nó giống như ai đó đã lấy vô số mắt, miệng, tai, mũi bọc kín trong một lớp nilon dày, rồi nhét tất cả vào lò nướng, sau một hồi nướng loạn xà ngầu thì chúng dính chặt lại thành một đống bầy nhầy gớm ghiếc.

Khối u thịt này tựa như một nụ hoa, từ từ nở rộ.

Nửa thân trên của ông Trương biến thành những cành lá và dây leo bao bọc lấy "nụ hoa", còn nửa thân dưới thì trong trạng thái nhầy nhụa như bị ăn mòn, cắm rễ thật sâu vào lòng đất.

Chỉ trong vỏn vẹn nửa phút, ông Trương đã từ một con người biến thành một đóa "hoa ăn thịt người" dị dạng, máu me đầm đìa.

"Đây lại là loại Thú gì thế?" Thanh Linh cau chặt mày."Không rõ nữa." Cảnh sát Hoàng trầm giọng đáp.

"Giết hay chạy đây?" Thanh Linh hỏi.

"Chạy thôi, trông lão có vẻ không biết đuổi theo đâu, hơn nữa cũng mất hết lý trí rồi..." Cảnh sát Hoàng còn chưa dứt lời, khúc ruột già của "ông Trương" đã biến thành mấy sợi xúc tu thịt đẫm máu, một trong số đó phóng vút về phía Ngô Đại Hải.

Ngô Đại Hải giật nảy mình, vội quay đầu bỏ chạy.

"Phập." Sợi xúc tu quấn chặt lấy mắt cá chân gã, giật mạnh một cái khiến Ngô Đại Hải ngã nhào xuống đất.

"Đừng có đụng vào tao! Cút ra, cút ngay..." Ngô Đại Hải vùng vẫy điên cuồng trên mặt đất, hai tay cố bấu víu vào bất cứ thứ gì có thể, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.

Gã sắp sửa bị kéo tuột đến dưới chân "ông Trương", trở thành bữa ăn cho lão đến nơi.

"Đoàng!"

Một phát đạn bắn ra, găm đứt phăng sợi xúc tu đang quấn quanh mắt cá chân Ngô Đại Hải.

Sợi xúc tu phun ra một màn sương máu rồi lập tức rụt lại. Đoạn bị đứt cũng buông mắt cá chân Ngô Đại Hải ra, tựa như một con rắn linh hoạt trườn nhanh như chớp trên mặt đất, cắm phập vào cơ thể "ông Trương" rồi lại hòa làm một với lão.

Chỉ chớp mắt, sợi xúc tu bị đứt đã mọc lại như cũ.

"Vút vút vút——"

Lần này, cả ba sợi xúc tu cùng lúc phóng thẳng về phía Ngô Đại Hải.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!