Sau cùng, bọn họ tìm được một loại ngọc thạch có thể cách tuyệt nội lực, đem cắt thành những khối ngọc to nhỏ bất đồng, hình dáng muôn vẻ.
Dùng kết cấu mộng ghép ráp lại với nhau. Sau khi hoàn thiện, thứ này liền biến thành một quả cầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Mạnh Càn Khôn ghi lại toàn bộ những chuyện này trên thiết quyển. Ông cảm thấy đương thời người của ngũ vực giang hồ bị tàn sát quá nhiều, Nhân Đạo Châu tuy có thể dùng, nhưng lại lo sợ chưa đợi được đến lúc nuôi dưỡng thành công, người của ngũ vực giang hồ đã tự hiến máu đến mức tuyệt diệt.
Vị hảo hữu kia của ông lại có cái nhìn hoàn toàn trái ngược. Người nọ lùi một bước càng nghĩ càng giận, quyết ôm tư tưởng thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành.




