Chương 7: Mạnh phu tử, Đường Hạo lại bị đánh

[Dịch] Đấu La: Toàn Bộ Bản Đồ Áp Chế, Bối Cảnh Của Ta So Với Ngươi Còn Mạnh Hơn

Đoàn Phong Vũ Phiến

8.615 chữ

21-02-2026

Sau khi cáo biệt Kiệt Khắc thôn trưởng, vừa bước vào học viện Nặc Đinh, Lâm Kỳ liếc mắt đã nhìn thấy Ngọc Tiểu Cương và Đường Tam đang đứng đợi mình ở cách đó không xa.

Chỉ mới một loáng trôi qua, thái độ của Đường Tam đối với Ngọc Tiểu Cương đã trở nên kính trọng hơn rất nhiều.

"Chẳng lẽ chỉ trong chừng ấy thời gian, Đường Tam đã bị lừa mị tới mức mụ mẫm, ngoan ngoãn làm đệ tử cho Ngọc Tiểu Cương rồi sao?"

Quả nhiên, Ngọc Tiểu Cương lên tiếng:

"Lâm Kỳ, Tiểu Tam đã bái ta làm sư phụ. Các ngươi cùng xuất thân từ một thôn, thiên phú đều rất cao, chi bằng cùng nhau tiếp nhận sự chỉ dạy của ta đi."

Ngọc Tiểu Cương không chủ động bảo Lâm Kỳ bái y làm sư phụ, mà cố ý chờ Lâm Kỳ tự mình mở lời.

Sắc mặt Đường Tam lại dần trở nên lạnh lẽo.

Ngọc Tiểu Cương đã nói trúng bí mật song sinh võ hồn của hắn, lại đưa ra vài bề vũ hồn lý luận khiến hắn như được vén mây mù thấy ánh mặt trời.

Hắn cảm thấy bản thân đã thời lai vận chuyển, rốt cuộc cũng gặp được một vị lão sư tốt.

Thế nhưng lúc này, vị lão sư tốt kia vậy mà lại muốn thu nhận cả tên đáng ghét Lâm Kỳ này.

Lâm Kỳ không lập tức đáp lời Ngọc Tiểu Cương, bởi vì trong đầu hắn chợt vang lên âm thanh nhắc nhở của hệ thống.

【Đinh! Phát hiện đối tượng áp chế đã ràng buộc - Đường Tam, vừa được một vị đại sư nghiên cứu vũ hồn lý luận thần bí thu làm đệ tử, bối cảnh được tăng cường.】

【Bối cảnh áp chế có hiệu lực, kích hoạt phần thưởng. Ban thưởng cho túc chủ một vị lão sư là "chân chính" vũ hồn lý luận đại sư, tu luyện giáo học tông sư, phong hào đấu la cấp chín mươi hai quật khởi từ phế võ hồn.】

"Ngọc Tiểu Cương trở thành lão sư của Đường Tam, vậy mà cũng được tính là bối cảnh của hắn rồi sao?"

Lâm Kỳ nhìn một loạt danh hiệu của vị lão sư được ban thưởng lần này, thầm nghĩ Ngọc Tiểu Cương tài đức gì mà đòi đem ra so sánh với người này.

Hệ thống quả thực quá nể mặt Ngọc Tiểu Cương rồi, nhưng dù sao cũng giúp bối cảnh của bản thân được tăng cường, Lâm Kỳ vẫn vui vẻ chấp nhận.

Ngay lúc hắn đang tò mò xem vị lão sư này sẽ xuất hiện từ đâu, một giọng nói ôn hòa đã truyền đến.

"Thật xin lỗi, đứa trẻ này là đệ tử của ta, không thể để ngươi làm lỡ dở tiền đồ của nó được."

"Kẻ nào?"

Ngọc Tiểu Cương đột ngột quay đầu lại. Vậy mà lại có kẻ dám tranh giành học trò với y, hơn nữa còn nói y làm lỡ dở tiền đồ của người khác, quả thực là vô lý hết sức.

Kẻ này không biết mối quan hệ giữa y và viện trưởng Nặc Đinh học viện sao? Không biết y xuất thân từ Lam Điện Bá Vương Long gia tộc sao?

Xoay người lại, Ngọc Tiểu Cương liền nhìn thấy một lão nhân cao lớn đang bước tới. Lão nhân này hạc phát đồng nhan, rõ ràng tuổi tác đã cao nhưng động tác lại vô cùng nhanh nhẹn, khí tức bình hòa.

"Các hạ là ai? Học viện Nặc Đinh hình như không có vị lão sư nào như các hạ thì phải?"

Ngọc Tiểu Cương ở học viện Nặc Đinh thuần túy chỉ là kẻ ăn bám, nhưng các lão sư trong học viện y gần như đều quen biết cả, tuyệt đối chưa từng gặp qua người này bao giờ.

"Phu tử, ngài đến sao không báo trước một tiếng, để ta còn chuẩn bị nghênh đón ngài."

Viện trưởng Nặc Đinh học viện vội vã chạy tới, từ đằng xa đã cung kính hành lễ với lão nhân này.

"Phu tử?"

Trong lòng Lâm Kỳ khẽ động, xem ra lần này hệ thống còn chu đáo sắp xếp sẵn một thân phận cho vị lão sư này nữa.

Sắc mặt Ngọc Tiểu Cương lập tức đen lại mấy phần.

Y luôn xưng mình là bằng hữu của viện trưởng Nặc Đinh học viện, nhưng kỳ thực là do viện trưởng biết y xuất thân từ Lam Điện Bá Vương Long gia tộc, nể mặt mũi nên mới để y ở lại học viện.

Thế nhưng, ngay cả đối với y, viện trưởng cũng chưa từng bày ra thái độ cung kính đến mức này.

"Viện trưởng, ông quen biết người này sao?"

Viện trưởng đầy mặt cảm khái đáp: "Phu tử chính là ân nhân của ta. Ta thiên phú bình thường, vốn dĩ ngay cả việc trở thành đại hồn sư cũng đã vô cùng khó khăn rồi.""Sau khi gặp phu tử, tuy không thể bái nhập môn tường, nhưng ta may mắn được ngài chỉ dạy vài câu, nhờ đó mới có cơ may trở thành hồn tông."

"Mỗi khi nghĩ đến, học trò đều khắc sâu đại ân của phu tử."

Sắc mặt Ngọc Tiểu Cương càng thêm tối sầm.

Ngay trước mặt một vị đại sư như y, viện trưởng lại hết lời ca ngợi năng lực của lão nhân này, quả thực chẳng khác nào đang tát thẳng vào mặt y.

"Vậy sao? Sao ta chưa từng nghe nói đến người này nhỉ? Ông ta có nghiên cứu gì về vũ hồn lý luận sao?"

Viện trưởng nghiêm nghị nói: "Mạnh phu tử siêu nhiên thoát tục, không màng danh lợi, nhưng về phương diện vũ hồn lý luận thì tuyệt đối vượt xa người đi trước, đạt đến cảnh giới tiền vô cổ nhân."

Hơi thở của Ngọc Tiểu Cương bất giác trở nên nặng nề hơn vài phần.

Nói người này không màng danh lợi, đây là đang châm chọc ai chứ?

Ta không tin trên đời này còn có kẻ vượt qua được ta về phương diện nghiên cứu vũ hồn lý luận.

"Lâm Kỳ, ngươi chớ để người khác lừa gạt. Phải biết rằng, bái nhầm thầy là chuyện ảnh hưởng đến cả đời người đấy."

Ngọc Tiểu Cương ra vẻ trịnh trọng nhắc nhở.

"Ta hiểu." Lâm Kỳ đáp.

Hai mắt Ngọc Tiểu Cương sáng rực lên. Đứa trẻ này quả nhiên có mắt nhìn, biết ta mới là danh sư.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Lâm Kỳ liền bồi thêm một câu: "Cho nên Mạnh phu tử mới là lão sư của ta."

Nụ cười vừa hé nở trên môi Ngọc Tiểu Cương lập tức cứng đờ.

"Lâm Kỳ, ngươi không định suy nghĩ lại sao? Chuyện này..."

Y còn định nói thêm, nhưng thân ảnh cao hơn y cả một cái đầu của Mạnh phu tử đã lù lù xuất hiện ngay trước mặt.

"Đệ tử của ta mà ngươi cũng dám dây dưa không dứt sao?"

Mồ hôi lạnh không ngừng vã ra trên trán và sau lưng Ngọc Tiểu Cương.

Mạnh phu tử vừa phóng ra một tia khí thế, hơn nữa lại chỉ nhắm thẳng vào một mình Ngọc Tiểu Cương.

"Ta... đệ tử của tiền bối, ta đương nhiên không dám dây dưa."

Ngọc Tiểu Cương vô cùng thức thời mà nhún nhường, thế nhưng trong lòng lại ngập tràn phẫn nộ cùng không cam tâm.

Dám cướp học trò của y, lại còn ỷ vào hồn lực cao hơn để chèn ép người khác. Mối thù này nếu không báo, cái tên Ngọc Tiểu Cương của y cứ viết ngược lại đi!

Đương nhiên, Ngọc Tiểu Cương rất hiểu rõ thực lực của bản thân, muốn đánh bại Mạnh phu tử bằng vũ lực là chuyện không tưởng.

Nhưng thực lực mạnh, hồn lực cao, đâu có nghĩa là sẽ biết cách dạy dỗ học trò.

Y muốn dùng Đường Tam để chứng minh rằng, Lâm Kỳ lựa chọn người này là một sai lầm lớn nhất, đồng thời chứng minh Mạnh phu tử kia hoàn toàn không xứng làm lão sư.

"Tiểu Tam, chúng ta đi, ta đưa ngươi đi đăng ký."

Khí thế của Mạnh phu tử vừa thu lại, Ngọc Tiểu Cương lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi lớn, vội vàng dẫn Đường Tam rời đi.

Ẩn mình trong bóng tối, nội tâm Đường Hạo không hề bình tĩnh chút nào.

Thực lực của Ngọc Tiểu Cương quá kém cỏi, chỉ có thể lờ mờ cảm nhận được Mạnh phu tử rất mạnh, chứ hoàn toàn không biết rốt cuộc ông mạnh đến mức độ nào.

Nhưng Đường Hạo lại cảm nhận vô cùng rõ ràng, vị Mạnh phu tử này tuyệt đối là một phong hào đấu la.

Vốn dĩ Đường Tam bái Ngọc Tiểu Cương làm thầy, Đường Hạo còn cảm thấy rất an ủi. Có vị đại sư này chỉ dạy, con đường hồn sư của Tiểu Tam sau này cũng sẽ suôn sẻ hơn phần nào.

Thế nhưng Mạnh phu tử lại xuất hiện. Nếu đem ra so sánh với Mạnh phu tử, Ngọc Tiểu Cương quả thực chẳng là cái thá gì.

Cho dù Ngọc Tiểu Cương có xuất thân từ Lam Điện Bá Vương Long gia tộc đi chăng nữa, nhưng nếu đặt lên bàn cân với một phong hào đấu la chân chính, thì chút bối cảnh ấy căn bản chẳng đáng nhắc tới.

"Vì sao tên nhóc Lâm Kỳ kia lại có vận may lớn đến vậy? Ở một nơi hẻo lánh như học viện Nặc Đinh này, vậy mà lại lọt vào mắt xanh của một vị phong hào đấu la, được nhận làm đệ tử."

"Vị phong hào đấu la này, vốn dĩ phải là lão sư của Tiểu Tam mới đúng!"

Đường Hạo phóng ánh mắt tràn ngập ghen tị nhìn về phía Lâm Kỳ, trong thâm tâm đinh ninh rằng chính hắn đã cướp mất cơ duyên của Đường Tam.Bằng không, lẽ ra Đường Tam phải bái vị phong hào đấu la này làm thầy mới đúng.

"Hửm?"

Ngay khắc sau, một luồng phong mang vô địch đã bao trùm lấy Đường Hạo.

"Ngươi làm gì?"

Tên cường giả cũng ẩn nấp trong bóng tối giống như hắn, vậy mà lại lặng lẽ tung đòn tấn công.

Đường Hạo vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, rõ ràng bao lâu nay vẫn bình an vô sự, cớ sao đột nhiên lại ra tay với hắn?

"Hừ, mang tâm tư bất chính với thiếu chủ, rắp tâm hãm hại, đáng đánh."

Đường Hạo hộc máu, phần vì dính đòn, phần vì tức phát điên.

"Ta rắp tâm hãm hại Lâm Kỳ lúc nào? Ta thậm chí còn chưa nhúc nhích lấy một cái!"

"Trong lòng ngươi đã nghĩ đến." Lãnh Kình đáp.

Đường Hạo lại hộc thêm một ngụm máu.

"Nghĩ thôi cũng không được sao?"

"Không được, nghĩ thôi cũng không được, nghĩ thôi cũng là có tội, ta đánh chính là cái loại người có tâm tư u ám như ngươi."

Đường Hạo vốn dĩ vết thương cũ chưa lành, nay lại gánh thêm vết thương mới, thương thế càng lúc càng thêm chồng chất.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!