"Tra, mau tra rõ cho ta."
Vừa về đến hoàng cung, Thiên Nhận Tuyết lập tức ra lệnh cho Thứ Độn đấu la và Xà Mâu đấu la.
Sự xuất hiện đột ngột của hai vị phong hào đấu la mang đến cho nàng chấn động không nhỏ.
Tuy từ nhỏ đến lớn Thiên Nhận Tuyết đã gặp qua vô số phong hào đấu la, nhưng hai kẻ gần như vô danh này lại thình lình xuất hiện, khiến nàng nghĩ thế nào cũng thấy bất thường.
"Thiếu chủ, ngài từng sai thuộc hạ điều tra lai lịch của Lâm Nhất, nhưng hắn cứ như từ trên trời rơi xuống vậy, trước đó căn bản không có lấy nửa điểm tin tức."
"Vậy thì dồn toàn bộ sự chú ý vào Lâm Kỳ đi, lai lịch của đứa trẻ này tuyệt đối không tầm thường."
Chợt, Thiên Nhận Tuyết nhớ ra điều gì đó.
"Tên Lâm Kỳ này, không chừng là hoàng đế của một cổ quốc nào đó đã diệt vong, có lẽ Tuyết Dạ đại đế sẽ biết được chút ít."
Lịch sử Đấu La Đại Lục vô cùng lâu đời.
Nhưng những gì được lưu truyền lại chẳng có bao nhiêu, ví như đoạn lịch sử trước khi Thiên Đấu đế quốc và Tinh La đế quốc thành lập, rất hiếm người biết đến.
Võ Hồn Điện cũng chỉ ghi chép lại lịch sử của một vài hồn sư và tông môn cường đại, chứ không hề chuyên tâm nghiên cứu hay biên soạn sử sách.
Dù sao các hồn sư đều bận rộn tu luyện, nghiên cứu lịch sử quả thực quá lãng phí tinh lực.
"Thiếu chủ, có cần truyền tin về Võ Hồn thành, thỉnh cầu hỗ trợ điều tra không?"
Thiên Nhận Tuyết khẽ nhíu mày.
Truyền tin về Võ Hồn thành, chẳng khác nào cầu cứu nữ nhân kia.
Nếu chưa đến bước vạn bất đắc dĩ, Thiên Nhận Tuyết tuyệt đối không muốn liên lạc với nữ nhân kia.
"Tạm thời không cần. Lúc này chúng ta vẫn chưa biết gì về Lâm Kỳ, ít nhất phải nắm được chút thông tin về hắn cùng đấu hồn trường rồi mới tính tiếp."
Dặn dò xong xuôi, Thiên Nhận Tuyết điều chỉnh lại tâm trạng, đảm bảo bản thân vẫn là một Tuyết Thanh Hà ôn văn nhã nhặn.
"Ta đi gặp phụ hoàng, biết đâu có thể dò hỏi được vài chuyện hữu ích từ chỗ ông ấy."
"Rõ."
Tuyết Thanh Hà sải bước thong dong không nhanh không chậm, một đường đi thẳng tới Tuyết Tinh điện.
"Nhi thần thỉnh an phụ hoàng."
Đóng giả Tuyết Thanh Hà nhiều năm như vậy, nhất cử nhất động, từng nét nghi thái đều đã khắc sâu vào trong xương tủy.
"Ngươi đến gặp trẫm lúc này, là có chuyện gì sao?"
Không hiểu vì sao, Tuyết Dạ đối với đứa nhi tử này luôn có một sự bất mãn khó nói thành lời.
"Gần đây nhi thần có chút hứng thú với lịch sử, không biết phụ hoàng có rõ trước khi Thiên Đấu đế quốc ta lập quốc, trên Đấu La Đại Lục từng có những quốc độ cường thịnh nào không?"
"Sao đột nhiên ngươi lại hứng thú với lịch sử vậy?"
Tuyết Dạ thuận miệng hỏi một câu. So với việc ham mê quyền thế, ông càng hy vọng Tuyết Thanh Hà có hứng thú với những chuyện nhàn tản như lịch sử hơn.
"Gần đây nhi thần có quen biết một người, theo lời hắn nói, hắn chính là hoàng thất di mạch của một hoàng triều thời thượng cổ."
"Nhi thần chưa từng nghe nói thời thượng cổ có những quốc độ nào, nên đặc biệt đến đây thỉnh giáo phụ hoàng."
Vạn vật trên Đấu La Đại Lục phát triển vô cùng chậm chạp.
Một quốc độ hay tông môn, động một chút là truyền thừa hàng ngàn hàng vạn năm.
Lịch sử của chính mình còn chưa chắc đã nhớ được bao nhiêu, huống hồ là những đoạn lịch sử xa xưa hơn.
Tuyết Dạ ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
"Trong hoàng gia đồ tàng có ghi chép lại một số kỳ văn dị sự thời thượng cổ, nhưng thật giả khó phân. Nếu ngươi có hứng thú thì có thể đến đó tìm đọc."
Nơi gọi là hoàng gia đồ tàng kia, sách vở bên trong đều chẳng liên quan gì đến việc tu luyện của hồn sư, nên Tuyết Thanh Hà chưa từng đặt chân đến đó lấy một lần.“Nếu có thời gian, nhi thần nhất định sẽ đến xem.”
Ngay lúc Tuyết Thanh Hà tưởng chừng không hỏi thêm được gì, đang chuẩn bị rời đi, Tuyết Dạ lại lên tiếng:
“Nhưng nhắc đến hoàng triều thời thượng cổ, trẫm lại biết một triều đại.”
“Xin phụ hoàng chỉ giáo.”
Đây là lần đầu tiên cặp phụ tử hờ Tuyết Dạ và “Tuyết Thanh Hà” bàn luận về những chuyện vặt vãnh thế này, thái độ của Tuyết Dạ cũng vì thế mà hòa hoãn hơn đôi chút.
“Tương truyền từ rất lâu về trước, trên toàn bộ Đấu La Đại Lục chỉ có duy nhất một đế quốc mang tên Đại Lê.”
“Đại Lê từng cường thịnh đến tột đỉnh, nhưng chẳng rõ vì sao lại đột nhiên sụp đổ, khiến cả Đấu La Đại Lục bị chia cắt thành hàng trăm quốc gia lớn nhỏ.”
“Lại trải qua những năm tháng dài đằng đẵng, Thiên Đấu đế quốc ta và Tinh La đế quốc mới vươn lên chia đôi thiên hạ, chấm dứt thời kỳ loạn thế kéo dài.”
“Còn về người mà ngươi nhắc tới, đa phần chỉ là kẻ ăn nói hàm hồ. Đại Lê cách nay đã chẳng rõ bao nhiêu năm, làm sao có thể còn hoàng thất di mạch.”
“Đại Lê.” Tuyết Thanh Hà thầm lẩm nhẩm cái tên này.
Chẳng lẽ Lâm Kỳ chính là hoàng thất di mạch của Đại Lê đế quốc?
Nhưng một đế quốc đã biến mất không biết bao nhiêu năm, làm sao có thể xuất hiện trở lại, hơn nữa còn nắm giữ thế lực hùng mạnh đến vậy?
“Phụ hoàng kiến thức uyên bác, nhi thần vô cùng khâm phục.”
Tuyết Thanh Hà rất hiếm khi bày tỏ sự sùng kính với Tuyết Dạ như vậy, điều này khiến Tuyết Dạ đại đế có chút vui vẻ.
“Ngươi muốn tìm hiểu thêm về lịch sử là đúng. Trị quốc, xử lý chính sự, không phải chỉ dựa vào sức mạnh là đủ.”
“Nhi thần đã hiểu.”
......
Đông thành.
Cát Minh dẫn Lâm Kỳ đến trước một tòa trạch viện có vẻ ngoài không mấy bắt mắt.
Thế nhưng sau khi đại môn mở ra, cảnh tượng bên trong lại hoàn toàn khác biệt so với bên ngoài.
Gạch lát bạch ngọc, rường cột chạm trổ tinh xảo.
Hơn nữa, diện tích của nơi này hoàn toàn vượt xa một tòa trạch viện bình thường.
Chỉ riêng khu vực tiền đình sau cánh cổng đã là một quảng trường rộng lớn, quy mô còn vĩ đại hơn cả mấy chục đấu hồn khu trong đấu hồn trường cộng lại.
Bố cục bên trong toát lên khí tượng vạn thiên, sự cao quý và uy nghiêm ẩn giấu trong từng chi tiết nhỏ nhất.
Có thể xây dựng một hành cung thế này giữa chốn tấc đất tấc vàng như Thiên Đấu thành, số tiền và tài nguyên tiêu tốn chắc chắn là con số không đếm xuể.
Bước vào tòa trạch viện này, Lâm Kỳ thậm chí còn hoài nghi không biết Cát Minh có bưng nguyên cái Thiên Đấu hoàng cung đến đây hay không.
“Năng lực của vi thần có hạn, hành cung này chuẩn bị có chút đơn sơ, mong bệ hạ thứ tội.”
Sự kinh ngạc của Lâm Kỳ chỉ kéo dài trong chốc lát, còn Tiểu Vũ thì hoàn toàn trông như một con thỏ nhà quê lên tỉnh, hai mắt trợn tròn xoe.
Kể từ khi hóa hình thành người, nơi ở tốt nhất của nàng cũng chỉ là trúc lâu của Mạnh phu tử, làm sao từng chứng kiến cảnh tượng xa hoa đến mức này.
“Thế này mà còn gọi là đơn sơ sao?”
Cát Minh đáp: “Nếu so với Đại Lê hoàng cung năm xưa, nơi này ngay cả một phần trăm cũng không sánh bằng.”
“Bệ hạ, xin mời.”
Băng qua tiền đình, toàn bộ diện mạo của hành cung này mới thực sự phơi bày trước mắt.
“Cung nghênh bệ hạ giá lâm hành cung!”
Cánh đại môn màu đỏ son mở rộng, hàng ngàn cung nữ và nội vệ đồng loạt quỳ rạp xuống, cung nghênh Đại Lê hoàng đế bệ hạ giá lâm.
Lâm Kỳ phẩy tay, Cát Minh lập tức hiểu ý, dõng dạc hô:
“Bình thân.”
Cát Minh chuẩn bị vô cùng chu đáo, nhưng phản ứng của Lâm Kỳ lại rất đỗi bình thản.
Dù là trúc lâu hay hành cung, với hắn cũng chỉ là một nơi để đặt chân mà thôi.
Sau khi ra lệnh cho mọi người lui xuống làm việc của mình, Lâm Kỳ bảo Cát Minh dẫn đường. Phải đi thêm một lúc lâu nữa, bọn họ mới đến được tẩm cung thực sự.
Nhà to quá cũng chẳng tốt đẹp gì, chỉ tổ lãng phí thời gian.“Hai người các ngươi là thống lĩnh huyết vệ và thiết vệ?”
“Bẩm, thuộc hạ là Thiết Hộ, thống lĩnh thiết vệ.” Nam tử có thân hình vạm vỡ hơn lên tiếng đáp.
Nam tử có vóc dáng gầy gò hơn nối lời:
“Thuộc hạ là Tiết Nhận, thống lĩnh huyết vệ.”
Cát Minh cũng là người thuộc huyết vệ, nhưng hắn không phải thống lĩnh, mà chỉ là cấp dưới của Tiết Nhận.
Kế đó, Lâm Kỳ tiếp tục tìm hiểu về thực lực và võ hồn của hai người bọn họ.
Thiết Hộ sở hữu hồn lực cấp 95, võ hồn là một tấm khiên khổng lồ.
Hồn lực của Tiết Nhận thấp hơn Thiết Hộ một chút, đạt cấp 94, võ hồn là hắc ám song nhận.
Hắc ám song nhận mang hình dáng hai thanh đoản đao, nhưng đây không phải là song sinh võ hồn, do đó không thể hấp thu hồn hoàn riêng biệt.
Nhìn vào võ hồn của hai người cũng có thể thấy được vai trò khác nhau, mỗi người đều có sở trường riêng.
“Ngoài hai ngươi ra, năm vị thống lĩnh còn lại của thất vệ đang ở đâu?”
Đại Lê có thất vệ, nhưng lúc này chỉ mới có hai vị thống lĩnh xuất hiện.
“Khải bẩm bệ hạ, bọn họ phân tán khắp nơi, hiện giờ đều không có mặt tại Thiên Đấu thành. Sau khi nhận được tin tức, nhất định họ sẽ nhanh chóng đến bái kiến bệ hạ.”
Lâm Kỳ cũng chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi.
Tiết Nhận và Thiết Hộ đều xuất hiện sau khi hắn kích hoạt phần thưởng.
Những người còn lại nếu muốn xuất hiện, chắc chắn cũng phải tiếp tục chờ kích hoạt phần thưởng.



