Lúc này, huyết nguyệt vẫn chưa lặn hẳn, phía chân trời đã hửng lên một vệt sáng trắng bạc.
Ánh trăng đỏ như máu và màn đêm đen kịt dần bị xua tan.
Vệt sáng ấy tựa như một thanh kiếm sắc bén xé toạc mọi bóng tối. Sắc màu ấm áp chói lòa đó khiến tất cả mọi người đều tham lam ngắm nhìn.
Tiểu Ngư Nhi chưa bao giờ thấy một buổi sáng nào đẹp đến thế.




