Tiếng khóc ngày một lớn dần, cũng ngày càng rõ ràng hơn.
Đây không còn là tiếng khóc bi thương xé ruột xé gan của Hữu Manh Manh nữa, mà là tiếng khóc của một đứa trẻ sơ sinh.
Từ trong vòng xoáy đen ngòm khổng lồ của cánh cổng địa ngục, một con cự anh khổng lồ từ từ bò ra.
Nó có cái đầu to như một ngọn núi nhỏ, cùng đôi tay hồng hào mập mạp còn thô to hơn cả cơ thể của một người trưởng thành.




