“Hôm nay vị đại nhân kia còn nói... còn nói...”
Nói đến đây, An Khả cố tình làm ra vẻ ngượng ngùng, khó mở lời.
Thế nhưng sắc mặt của cô nàng thay đổi còn nhanh hơn thời tiết tháng sáu. Trên môi An Khả lại nở nụ cười lạnh: “Giản chủ quản, ông đoán xem vị đại nhân đó đã nói gì với tôi?”
Giản chủ quản nghiến răng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng: “An Khả, cô bớt lừa người đi, vị đại nhân kia căn bản không thèm để mắt tới cô...”




