"Trần Bách, ngươi đừng có ăn nói hàm hồ!"
Thấy hai người cuống cuồng, khóe miệng Trần Miểu hơi nhếch lên. Ngay lúc hắn định nói thêm vài câu để trêu chọc thì cửa phòng của Khổng Tầm Chân chợt mở ra.
"Vào đi."
Giọng nói vừa cất lên, Trần Miểu liền sải bước đi tới, bỏ lại Chu Thắng và Từ Cẩn với sắc mặt vô cùng khó coi.Từ Cẩn lại càng trừng mắt lườm Chu Thắng một cái.




