Trần Miểu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ra ngoài thì vừa khéo chạm mặt Thời Mạn Mạn đang mang bữa sáng tới.
Hai người vừa nhìn nhau, Thời Mạn Mạn đã đưa bữa sáng sang.
“Sư phụ, bữa sáng.”
Trần Miểu nhận lấy bữa sáng, ngẫm nghĩ chốc lát rồi xoay người trở lại văn phòng, gọi Thời Mạn Mạn vào theo.




