Đọc vài đoạn văn ở cuối chương, Trần Miểu thầm nhủ quả nhiên là vậy.
Từ cái chết của đám người Kỳ Ninh trong hai lần trước, trong lòng Trần Miểu đã lờ mờ suy đoán được phần nào.
Lần này, rốt cuộc cũng ép được kẻ đó phải lộ diện.
Mà kẻ đó là ai, cũng chẳng khó đoán.




