Dọc đường, Trần Miểu hỏi thăm vài người rồi cũng tìm được hướng đi đến khu mộ viên kia.
Biết khoảng cách hơi xa, Trần Miểu bèn rảo bước nhanh hơn.
Xe ngựa qua lại trên đường nhiều hơn hẳn lúc Trần Miểu ở Giang Nhai huyện thành, nhưng cảnh người đi bộ cũng rất đỗi bình thường.
Có lẽ nhờ vào phong thủy đại cục của phủ thành, không phải lo lắng chuyện đi đêm, nên phần lớn khách bộ hành không quá vội vã, thậm chí trên mặt còn thấp thoáng nụ cười.




