Nàng không hề ghét bỏ đám dân đói áo quần lam lũ rách rưới, vẫn kiên nhẫn múc cháo vào từng chiếc bát.
Triệu Phong đứng nhìn từ xa, đợi đến khi nàng phát cháo xong mới bước lên chào hỏi.
“Tô cô nương.”
“Triệu huynh.” Tô Thanh Uyển khẽ nâng tay ngọc, hơi cúi người đáp lễ.




