Đội ngũ bên phía Tống Ẩn, ai nấy đều là đặc chủng binh do chính tay hắn huấn luyện!
Xét về số lượng, tuy ít hơn đội quân của Từ Đạt và đám canh giữ Tì bà tôm hào, nhưng từng người một đều là tinh nhuệ!
Hễ chạm mặt uy khấu là miểu sát, đối phương đến cả cơ hội trở tay cũng không có.
“Đại nhân, phía trước chính là quặng động.”
Tiêu binh tới báo, Tống Ẩn khẽ gật đầu.
Phạm vi Cửu Châu đảo còn chưa bằng một nửa Phúc Châu phủ, nếu không có ngân khoáng, e rằng uy khấu cũng chẳng quanh quẩn ở nơi này.
“Nếu không có ngân khoáng, cái chốn rách nát này, dù dùng bát đài đại kiệu khiêng ta tới, lão tử cũng chẳng buồn đến!”
Tống Ẩn khạc một bãi, rồi dẫn người thẳng tay đánh về phía quặng động.
Địa giới Cửu Châu đảo không lớn, không chứa nổi quá nhiều uy khấu.
Thống lĩnh uy khấu lại dẫn theo một bộ phận người đi cướp thuyền, kết quả bị pháo hỏa oanh cho tan xương nát thịt, chẳng còn lại chút gì.
Bên phía Từ Đạt cũng hỏa lực toàn khai, ép một phần uy khấu phải lao sang tiếp viện.
Đám uy khấu còn lại dùng để ngăn cản Tống Ẩn đã không còn đáng lo nữa.
Gia thuộc của đám uy khấu chạy tán loạn khắp nơi, khung cảnh trong chớp mắt trở nên vô cùng hỗn loạn.
Tống Ẩn xông thẳng về phía ngân khoáng, còn Từ Đạt phụ trách giết địch.
Song quản tề hạ, cả Cửu Châu đảo lập tức rơi vào cơn kinh hoảng!
Chẳng bao lâu sau.
Hoài Lương thân vương, người phụ trách an nguy trên Cửu Châu đảo, đã nhận được tin Cửu Châu đảo luân hãm.
Hoài Lương thân vương là hoàng tộc Nam Triều trong thời kỳ Nam Bắc triều của Nhật Bản!
Hắn là nhi tử của Hậu Đề Hồ Thiên Hoàng, được phong làm Chinh Tây tướng quân quan!
Mâu thuẫn giữa Nam Bắc triều, nói cho cùng, chính là cuộc đoạt quyền chiến giữa Hậu Đề Hồ Thiên Hoàng và Thất Đinh Mạc phủ!
Là nhi tử của Hậu Đề Hồ Thiên Hoàng, Hoài Lương thân vương đương nhiên là nhục trung thứ trong mắt Thất Đinh Mạc phủ!
Hoài Lương thân vương là nhân vật chính trị cực kỳ quan trọng của Nam Triều, nắm giữ và trông coi nguồn kim ngân khoáng trọng yếu của Nam Triều.
Thân là người chinh thảo Cửu Châu, Hoài Lương thân vương có uy tín cực lớn trong Nam Triều.
Hoài Lương thân vương phủ.
Tín sứ từ Cửu Châu đảo mặt mũi lấm lem bụi đất, trên người đầy vết máu, chật vật lảo đảo xông vào!
Vừa thấy tín sứ trở về, Hoài Lương thân vương lập tức đứng bật dậy.
Đêm nay, hắn chờ mãi mà vẫn không đợi được tin mừng đại quân uy khấu đánh hạ Phúc Châu phủ.
Trái lại, từ phía Cửu Châu đảo lại truyền tới những âm thanh như lôi minh.
Dù không ở trên đảo, hắn vẫn nghe rất rõ bạo tạc thanh vọng từ Cửu Châu đảo tới.
Trên Cửu Châu đảo có vài nơi khai thác ngân khoáng, là một trong những nguồn khoáng sản tài nguyên quan trọng của Nam Triều.
Hoài Lương thân vương vô cùng kinh nghi, không hiểu trên Cửu Châu đảo rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà động tĩnh lại lớn đến thế.
“Thân vương điện hạ, có một đạo kỳ binh đánh thẳng lên Cửu Châu đảo, chiến lực của bọn chúng cực mạnh, trú quân của chúng ta bị đánh đến mức không sao chống trả nổi.”
“Pháo đạn của bọn chúng quá mạnh, chúng ta hoàn toàn không thể ngăn cản.”
Hoài Lương thân vương lập tức sững sờ.
Chiến lực cực mạnh?
Lại còn mang theo hỏa pháo?
Trên cả Cửu Châu đảo này, lấy đâu ra thế lực như vậy?
Đến cả Bắc triều cũng không có chiến lực đáng sợ đến thế.
Vậy mà bọn chúng lại xuất hiện ngay trên Cửu Châu đảo do hắn cai quản?
“Bát cách!”
“Ngay cả kẻ tới là ai mà các ngươi cũng không biết sao?”
Hoài Lương thân vương hỏa mạo tam trượng, giận dữ quát lớn, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Ngân khoáng trên Cửu Châu đảo là chỗ dựa để Nam Triều đoán tạo vũ khí, cũng là trọng điểm trong chiến lược bố trí.
Giờ đây lại bị một bất minh thế lực phá hoại, nếu tin này truyền ra ngoài, ắt sẽ khiến Nam Triều rơi vào động đãng.Người của Bắc triều một khi nhận được tin, đôi bên ắt khó tránh khỏi một trận tranh đấu.
Không còn nguồn khoáng sản trên Cửu Châu đảo, lấy gì mà chống lại Bắc triều?
Chuyện này không hề tầm thường!
Hoài Lương thân vương nào dám sơ suất.
Hoài Lương thân vương gặng hỏi hết lần này đến lần khác, tín sứ chỉ lắc đầu cười khổ: “Thân vương điện hạ, thuộc hạ không rõ lai lịch đối phương, chỉ biết thiết thuyền của bọn chúng vô cùng to lớn, hùng vĩ, trên thuyền còn có hỏa pháo, người của chúng ta không dám đến gần.”
Trên mặt tín sứ chất đầy vẻ khổ sở.
Đang giữa đêm, đột nhiên xuất hiện một chiếc thiết thuyền mà bọn chúng chưa từng thấy bao giờ.
Những kẻ từ trên thuyền bước xuống hung hãn vô cùng, chúng ta căn bản không phải đối thủ.
Hơn nữa thủ đoạn của bọn chúng vô cùng tàn độc, ngay cả bọn chúng kéo tới bao nhiêu người cũng không ai biết.
Dù sao chiếc thiết thuyền lớn đến vậy, chứa được không ít người.
Bọn chúng là ai?
Ngay cả bọn chúng tới bao nhiêu người còn chẳng rõ, huống hồ là thân phận?
Thấy tín sứ hỏi gì cũng không biết, Hoài Lương thân vương nổi trận lôi đình, tung một cước đá văng hắn ra ngoài.
“Bát cách!”
“Đồ vô dụng!”
“Cửu Châu đảo có nhiều quân trú phòng như vậy, thế mà ngay cả kẻ địch kéo tới bao nhiêu người, là ai cũng không tra ra?”
“Nuôi một lũ phế vật các ngươi để làm gì?”
Ngoài cơn thịnh nộ, Hoài Lương thân vương cũng đầy nghi hoặc.
Hắn chưa từng nghe nói trong các thế lực ở Cửu Châu có kẻ nào đủ sức đóng được loại đại thuyền như thế.
Triều Tiên và Đại Minh bên ngoài Cửu Châu lại càng không có bản lĩnh ấy.
Nhất là Đại Minh, lúc này còn đang mệt mỏi chống đỡ sự quấy nhiễu của uy khấu, huống hồ bọn chúng ngay cả năng lực hàng hải cũng không có.
Chớ nói đến chuyện có thực lực chế tạo đại thiết thuyền.
Hoài Lương thân vương không ngừng trầm tư.
Dựa theo tình báo kẻ kia bên Đại Minh cung cấp cho hắn, cũng không thể nào là thuyền của Đại Minh.
Huống hồ Đại Minh còn có cấm hải lệnh, năng lực đi biển lại yếu kém, Hoài Lương thân vương lập tức gạt bỏ khả năng ấy.
Thế nhưng trong các thế lực ở Cửu Châu, nhất thời hắn lại không nghĩ ra rốt cuộc là phe nào có bản lĩnh như vậy.
Trong lúc Hoài Lương thân vương còn đang suy nghĩ, Cửu Châu đảo đã hoàn toàn thất thủ!
Tống Ẩn và Từ Đạt hội binh, đám uy khấu trên đảo đều bị quét sạch!
Toàn bộ nữ nhân trẻ tuổi trên đảo đều bị trói gô lại.
“Tống đại nhân, đã tìm được ngân khoáng chưa?”
Đêm nay Từ Đạt giết đến vô cùng sảng khoái.
Ban ngày hắn đã ngứa tay từ lâu, giờ cuối cùng cũng có cơ hội phát tiết cho đã.
Tống Ẩn lại mang vẻ cạn lời.
“Đám chó chết này đúng là có mắt nhìn, tìm quặng động rất chuẩn, đào quặng cũng hăng hái, nhưng số bạc đào được lại đều dâng hết cho thân vương.”
“May mà trước đó ta đã dò la ra được chỗ ở của Hoài Lương thân vương.”
Quặng động này tuy tài nguyên cực tốt, hơn nữa còn có thể khai thác liên tục.
Nhưng chẳng lẽ lại để đám người chúng ta tự đi đào quặng?
Bọn họ tới đây là để cướp đồ có sẵn.
“Quả nhiên gian trá!”
Bốp!
Từ Đạt nổi giận, trở tay tát mạnh vào mặt một nữ tử đang bị trói.
“Không sao, mặc kệ hắn ở đâu, chúng ta cứ một mạch giết tới.”
Những hòn đảo này đều nằm sát nhau, cũng đều là vùng tài nguyên của Nam Triều.
Hoài Lương thân vương cách Cửu Châu đảo cũng chẳng xa!
Tống Ẩn đâu muốn hôm nay bận rộn cả buổi rồi lại công cốc.
Nếu không, chẳng phải hắn lỗ to rồi sao?
“Giết tới?”
Từ Đạt vừa nghe liền sững người.
Tống Ẩn nghiêm túc gật đầu, Từ Đạt cũng lập tức tán thành.
Uy khấu đã yếu ớt đến mức ấy, đương nhiên phải thừa thắng truy kích.
Tống Ẩn đã nói giết tới, dĩ nhiên là sau khi cân nhắc cẩn thận.Uy khấu đã tập kết không ít người ở Phúc Châu phủ chưa quay về, mà Nam Triều cũng không thể dồn toàn bộ binh lực lên Cửu Châu đảo.
Nơi này tuy quan trọng, nhưng vị trí địa lý của bọn chúng khiến Bắc triều khó bề khống chế, lại bốn bề đều là biển, người ngoài cũng chẳng dễ gì dòm ngó.
Vì thế, số uy khấu đồn trú tại đây ắt sẽ không quá nhiều.
Còn thực lực ư?
Trên đất liền ngày nay, có kẻ nào dám tranh phong với Đại Minh?
Tống Ẩn và Từ Đạt dẫn mọi người lên thuyền xuất phát, dưới sự chỉ đường của tù binh, một mạch giết về phía Hoài Lương thân vương.
Giữa Cửu Châu đảo và hòn đảo nơi Hoài Lương thân vương đóng quân còn cách mấy đảo nhỏ.
Trên các đảo ấy đều có binh lính trú đóng, nhưng trước thiết thuyền gắn hỏa pháo bất ngờ ập tới, tất cả lập tức chìm trong biển lửa pháo kích.
Ngay cả cơ hội hoàn thủ cũng không có, chẳng khác nào gió thu cuốn lá vàng!
Đến cả Từ Đạt cũng không nhịn được, tự tay khai hỏa mấy phát pháo.
Tống Ẩn dẫn người đổ bộ lên Cửu Châu đảo, rồi lại một đường đánh thẳng tới Hoài Lương thân vương phủ đệ, vậy mà chỉ mới trôi qua hai canh giờ!



