Lý Thiện Trường tán đồng quan điểm của Lữ Vĩnh Bác, cũng hiểu rõ nếu muốn ra tay lần nữa thì phải nắm chắc phần thắng, bằng không thà tiếp tục chờ đợi thời cơ chứ tuyệt đối không thể hành động liều lĩnh.
"Ta chợt nghĩ ra một cách, chỉ là không biết có khả thi hay không?"
Giữa lúc các huân tước khác đang đau đầu vì không thể động đến Tống Ẩn, Lữ Vĩnh Bác nãy giờ vẫn trầm tư chợt lên tiếng.
Lập tức, ánh mắt của tất cả huân tước đều đổ dồn về phía hắn.




