Tống Ẩn chẳng cần đoán cũng thừa biết những toan tính nhỏ nhặt trong lòng đám đại thần này.
Chẳng qua là muốn thấy hắn phạm sai lầm, nắm thóp hắn để độc chiếm đại quyền hậu cần chứ gì?
Chút tâm tư vặt vãnh ấy, một kẻ đã sống qua hai kiếp như Tống Ẩn làm sao lại không nhìn thấu.
Tống Ẩn còn đang mong được giao quyền ra đây này. Hắn sợ nhất là phiền phức, cái gì cũng không cần bận tâm, nằm ườn ra hưởng phúc chẳng phải sướng hơn sao?




