Giọng điệu Tống Ẩn nghe có vẻ ôn hòa, nhưng Tống Ngọc Thụ lại run lên bần bật.
Hắn nhìn Tống Ẩn một cái rồi co cẳng chạy biến.
Mỗi lần ra khỏi phủ, có khi đi cả ngày, có khi tận hai ngày mới về. Hắn phải ăn thật nhiều, tốt nhất là một bữa no bằng mấy bữa.
Thấy Tống Ngọc Thụ bưng bát cơm cắm đầu cắm cổ ăn ngấu nghiến, Tống Chi Lan dường như đã hiểu ra điều gì đó.




