Nghe Trần Huyền nói vậy, Lý Thừa Nhàn chỉ khẽ mỉm cười. Hiển nhiên hắn không quá để tâm, cũng chẳng tin Trần Huyền có bản lĩnh bực này.
Vùng Tây Nam Đại Chu vốn cằn cỗi, cho dù Trần Huyền có bản lĩnh ngút trời, hắn cũng không tin y có thể từ đó đánh thốc ra ngoài, chứ đừng nói đến chuyện thu phục lại giang sơn đã mất.
"Vậy thì tiếc thật!" Lý Thừa Nhàn nói: "Nếu ngươi đã không nhận ý tốt này, mai sau khi thiết kỵ Đại Càn công phá kinh thành Đại Chu, tất nhiên sẽ một đường thẳng tiến xuống Tây Nam, chậc..."
"Ngay từ cái nhìn đầu tiên, ta đã thấy ngươi bất phàm nên có lòng muốn kết giao!" Lý Thừa Nhàn thở dài: "Xem ra bây giờ, chúng ta chỉ có thể gặp nhau trên sa trường, binh đao tương kiến rồi!"




