Lãng Châu thành có diện tích vô cùng rộng lớn. Nằm ở khu vực phía tây, Lãng Châu thành và Du Châu thành chính là hai tòa thành trì phồn hoa nhất Đại Chu, đồng thời hai châu này cũng là vùng đất trù phú bậc nhất.
Nếu nói Du Châu trù phú nhờ số lượng y sư đông đảo cùng ngành dược liệu phát triển, thì Lãng Châu lại thuần túy là mảnh đất được ông trời ưu ái!
Trong khi các châu quận xung quanh phần lớn là địa hình đồi núi, thì vùng trung tâm Lãng Châu lại là một dải bình nguyên mênh mông bát ngát, thổ nhưỡng phì nhiêu, lương thực dồi dào.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến đám người Trần Huyền luôn muốn đoạt lấy Lãng Châu. Có được bình nguyên Lãng Châu, vấn đề lương thực của hai vùng Lĩnh Châu và Việt Châu sẽ được cải thiện đáng kể.




