Ở Việt Châu và Lĩnh Châu, có quá nhiều bá tánh bụng không đủ no, áo không đủ ấm.
Trong số đó, rất nhiều người đã trở thành thổ phỉ.
Bọn họ không bỏ đi nơi khác, là bởi trong nhận thức của họ, thiên hạ nơi đâu cũng khốn khổ như nhau. Có chăng chỉ có Kinh Đô hay Giang Nam xa xôi kia mới trù phú giàu có. Thế nhưng những nơi ấy cách trở muôn trùng, bọn họ căn bản chẳng còn mạng mà đi tới đó!
Vấn đề lưu dân vốn dĩ luôn tồn tại. Nơi giáp ranh giữa Du Châu và Lĩnh Châu thường xuyên có lưu dân tràn sang, số lượng ít thì Du Châu xử lý cũng chẳng mấy phiền toái.




