"Ngươi tuyệt đối chớ có manh động!" Trần Hồng Nghị nói: "Đoàn người bọn họ chuyến này có đến một vạn Ngự Lâm quân hộ tống, ngoài ra còn có cao thủ bát phẩm như Lâm Uyển tọa trấn."
Vương Khuê cười gằn, đáp: "Ta sẽ khiến một vạn Ngự Lâm quân của hắn chưa kịp đến Việt Châu đã phải bỏ mạng toàn bộ dọc đường."
"Vương Khuê, nếu làm lớn chuyện sẽ rất khó thu dọn tàn cuộc!" Trần Hồng Nghị khuyên can: "Tên nhóc Trần Huyền này tuổi còn trẻ mà đã mưu sâu kế hiểm, quả thực không thể giữ lại. Nhưng ta thấy vẫn nên dùng cách ám sát thì hơn. Hiện giờ thực lực của hắn còn thấp kém, ám sát là hạ sách mang lại hiệu quả cao nhất."
Vương Khuê gạt đi: "Ngươi đừng khuyên nữa, ý ta đã quyết!"




