Ngày thứ mười lăm, Luận Tán Bà đã sốt ruột đến mức phồng rộp cả miệng.
Hầu như ngày nào hắn cũng xin cầu kiến Dư Triều Dương một lần, nhưng câu trả lời nhận được luôn là Tần thị lang vẫn chưa tới.
Luận Tán Bà không phải kẻ ngốc, hắn đã lờ mờ nhận ra điều bất thường.
Ngặt nỗi, hắn lại không thể chỉ rõ bất thường ở chỗ nào.




