[Dịch] Đã Nói Làm Trò Chơi, Năm Ngàn Năm Lịch Sử Cái Quỷ Gì?

/

Chương 86: Thất Bộ Thi, Quan Thương Hải xuất thế, tuyệt phẩm văn học!

Chương 86: Thất Bộ Thi, Quan Thương Hải xuất thế, tuyệt phẩm văn học!

[Dịch] Đã Nói Làm Trò Chơi, Năm Ngàn Năm Lịch Sử Cái Quỷ Gì?

Đông Phương Nghênh

8.688 chữ

22-03-2026

Dung nàng uyển chuyển như hồng nhạn kinh bay, mềm mại tựa du long lượn nước. Rạng ngời như cúc thu, tươi tốt như tùng xuân, phảng phất như mây nhẹ che trăng, phiêu diêu tựa gió cuốn tuyết xoay.

Nhìn từ xa, nàng sáng ngời như vầng dương nhô lên giữa ráng sớm; nhìn gần, nàng rực rỡ như đóa phù dung vươn khỏi làn sóng biếc. Đẫy đà hay mảnh mai đều vừa vặn, cao thấp thảy hợp lẽ. Vai tựa gọt thành, eo như dải lụa thắt…

Bước đi dừng lại đều khó đoán, như sắp rời đi lại như còn lưu luyến. Mắt đưa làn thu thủy, thần quang lưu chuyển, ngọc nhan sáng nhuận. Lời còn chưa thốt, khí chất đã tựa lan nơi u cốc. Dung hoa yểu điệu, khiến ta quên cả ăn.

Vì thế ta men theo gò thấp mà lên chỗ cao, chân đã bước đi mà thần hồn vẫn lưu lại. Tình ý vương vấn, ngoảnh đầu trông lại, trong lòng đầy sầu muộn…

Toàn văn dài 984 chữ, Đường Phương Sinh đọc một mạch không sót chữ nào, cả người như vừa chạm phải điện cao thế, tê dại đến cùng cực.

Da đầu hắn tê rần, mắt trợn tròn như chuông đồng, cả người đứng sững như tượng gỗ, ngây ra tại chỗ thật lâu không thể hoàn hồn.

Dù là một kẻ thô hào như hắn, vẫn cảm nhận được vẻ đẹp của văn chương, sự lộng lẫy của từ ngữ.

Những câu chữ ấy dường như mang theo một thứ ma lực kỳ lạ, thật sự đã khắc họa trong đầu hắn hình bóng một tiên nữ bị đày xuống trần gian đang múa lượn nhẹ nhàng.

“Câu cú này, từ ngữ này… thật sự là thứ con người có thể viết ra sao??”

“Rốt cuộc ta nên khen Chu Du lão tặc quá giỏi, hay nên khen Tào Thực quá giỏi đây?”

“Quỳ rồi, lão Đường ta thật sự quỳ rồi…”

Đường Phương Sinh ngơ ngẩn lẩm bẩm, trong lòng như có sấm sét nổ vang giữa đất bằng, thật lâu vẫn không thể bình ổn.

Nói không hề khoa trương, riêng bài Lạc Thần phú trước mắt này thôi, dù cho hắn có sống một đời hay mười đời, cũng khó quên được đỉnh cao của nó.

Toàn văn 984 chữ, trong đó hơn nửa là những thành ngữ xa lạ.

Rõ ràng từng chữ một hắn đều nhận ra, nhưng ghép lại với nhau lại thấy vừa lạ lẫm, song điều ấy chẳng hề ảnh hưởng tới vẻ đẹp của câu từ.

Có thể gọi là…

Tác phẩm đỉnh cao của văn học Đại Hạ đế quốc trong những năm gần đây!

Đường Phương Sinh run run mở khu bình luận, mà bình luận đứng đầu bảng lại càng khiến hắn giật mình kinh hãi.

【Đây là bài luận đạt điểm tuyệt đối của kỳ thi đại học năm nay sao? Nghe danh tìm đến… bội phục!】

‘Bài luận đạt điểm tuyệt đối của kỳ thi đại học?’ Đường Phương Sinh nhíu mày, ‘Chẳng phải tác giả là Tào Thực sao?’

Mang theo nghi hoặc, Đường Phương Sinh bấm vào xem thêm, lập tức hiểu ra.

【Phá án rồi, bài văn này chép từ Tam Quốc Tranh Bá, hại ta còn tưởng Đại Hạ đế quốc sắp xuất hiện một vị văn thánh nữa chứ.】

Đường Phương Sinh tìm đông hỏi tây, cuối cùng cũng làm rõ được ngọn nguồn sự việc.

Thì ra, học sinh viết ra bài Lạc Thần phú trong kỳ thi đại học ấy lại là một người mê Tam Quốc Tranh Bá đến phát cuồng.

Trong một lần chơi game, hắn vô tình chọn trúng thân phận thị vệ thân cận, mà lúc đó lại đang gần đến kỳ thi đại học, nên hắn cũng lười thoát ra.

Hắn vừa chuyển sang màn hình nền để ôn tập, vừa bật chế độ ủy thác nhân vật, mặc cho trò chơi tự vận hành tiến trình.

Cho đến khi…

Lạc Thần phú xuất thế!

Khi ấy, học sinh kia kinh hãi như gặp thiên nhân, nhưng lại không hề rêu rao ra ngoài, vì thế mới dẫn đến chuyện về sau xuất hiện một bài luận đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi đại học!

Đề văn kỳ thi đại học lần này là: trung thành.

Lạc Thần phú chẳng dính dáng gì tới đề bài, thế mà vẫn được chấm điểm tuyệt đối.

Không còn cách nào khác, câu chữ ấy thực sự quá đẹp!

Thậm chí còn một lần sinh ra tròn hai mươi thành ngữ mới!

Khi đó, vô số văn đàn thái đấu đều tôn nó là đỉnh cao của từ phú, thậm chí không ít người còn quả quyết rằng: sau Lạc Thần phú, thế gian không còn từ phú nào nữa!Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều hội đủ, lúc ấy Lạc Thần phú mới bùng nổ, nổi danh khắp nơi, làm chấn động cả Đại Hạ đế quốc!

Ánh mắt Đường Phương Sinh ngây dại, hồi lâu vẫn không thể bình tĩnh lại, nhưng đạn mạc thì vẫn cuồn cuộn không ngừng.

【Trước có kim cú liên tiếp xuất hiện, sau có Lạc Thần phú ra đời, rốt cuộc Tam Quốc Tranh Bá còn cất giấu bao nhiêu bảo tàng nữa?】

【Không sợ các ngươi chê cười, năm đó lúc ta thấy Lạc Thần phú, ta quỳ luôn tại chỗ. Thật không dám tin đây là từ phú mà con người có thể viết ra.】

【Mẹ nó, vì sao người phát hiện ra Lạc Thần phú lại không phải ta chứ? Đây chính là bài luận đạt điểm tuyệt đối đấy, chết tiệt!】

【Nếu sớm biết Tam Quốc Tranh Bá có thể ôm trọn tác văn phân số tiền tam, ta còn học lớp phụ đạo làm gì nữa?】

【Chẳng phải thế sao, đúng lúc nên chơi game nhất thì ta lại chọn học hành, đúng là ngu người luôn rồi.】

Đạn mạc ồn ào náo nhiệt, không bàn về Lạc Thần phú thì cũng đang nói tới Tam Quốc Tranh Bá.

Đường Phương Sinh lại bỗng khựng người, ánh mắt chăm chăm khóa chặt vào một dòng đạn mạc.

Tam Quốc Tranh Bá ôm trọn tác văn phân số tiền tam?

Chẳng phải chỉ có một bài Lạc Thần phú thôi sao? Hai bài còn lại là chuyện gì?

Đường Phương Sinh nhíu chặt mày, lập tức xem lại cao khảo tác văn của khóa này.

Ngay giây tiếp theo, tiền tam giáp lập tức hiện ra trước mắt hắn.

【Cao khảo bài luận đạt điểm tuyệt đối: 《Lạc Thần phú》】

【Cao khảo bài luận đạt điểm tuyệt đối: 《Quan Thương Hải》】

【Cao khảo bài luận đạt điểm tuyệt đối: 《Thất Bộ thi》】

Nhìn ba cái tên trước mắt, Đường Phương Sinh hoàn toàn sững sờ.

Cao khảo tác văn mệnh đề của khóa này chẳng phải là trung thành sao? Mấy thứ này thì có liên quan gì đến trung thành chứ???

Mang theo đầy bụng nghi hoặc, hắn mở bài 《Quan Thương Hải》 đang xếp thứ hai.

Ngay giây tiếp theo, một bài thơ chất chứa hoài bão hùng vĩ cùng lý tưởng chính trị lớn lao hiện ra trước mắt hắn.

Đông lâm Kiệt Thạch, dĩ quan thương hải.

Thủy hà đạm đạm, sơn đảo tủng trĩ.

……

Tinh Hán xán lạn, nhược xuất kỳ lý.

Hạnh thậm chí tai, ca dĩ vịnh chí.

Bài thơ này có liên quan đến trung thành sao? Không hề!

Nhưng điều đó có ảnh hưởng đến cái hay kinh người của bài thơ này không? Hoàn toàn không!

Cao khảo tác văn mệnh đề tuy là “trung thành”, nhưng ngươi đã viết ra một truyền thế giai tác rồi, có lạc đề thì đã sao!?

Cứ như bài đại đề cuối cùng trong một kỳ thi toán vậy, quá trình ngươi sai hết, đáp án cũng sai hết, nhưng cuối cùng lại tính ra được phương pháp chế tạo vĩnh động cơ.

Thử hỏi, đến lúc ấy, đáp án đúng hay sai còn quan trọng nữa sao?

Mẹ nó, đến cả vĩnh động cơ còn chế tạo ra được rồi, còn cần xe đạp làm gì nữa?

Chỉ có điều, điều khiến Đường Phương Sinh bất ngờ là bài thơ này lại ra đời từ miệng Tào Tháo.

Nhưng vừa nghĩ lại, hắn lập tức thấy chuyện ấy cũng hợp tình hợp lý.

Là nhân vật trong Tam Quốc Tranh Bá có danh tiếng chỉ đứng sau Lưu Bị, từng nói ra câu “ninh khả ngã phụ thiên hạ nhân, hưu giáo thiên hạ nhân phụ ngã”, một thịnh thế năng thần, loạn thế kiêu hùng.

Tào lão bản hắn... danh bất hư truyền!

Đường Phương Sinh ôm đầu bằng cả hai tay, nội tâm dậy sóng như trời long đất lở, hồi lâu không thốt nên lời.

Dù hắn có ngu đến đâu cũng hiểu rõ, kể từ khi Lạc Thần phú và Quan Thương Hải ra đời, Tam Quốc Tranh Bá đã sớm không còn đơn thuần chỉ là một trò chơi!

Thậm chí... ngay cả giáo tài cũng sẽ phải thay đổi theo!

Lúc này, hắn đang tận mắt kiến chứng lịch sử!

Mang theo tâm trạng vừa thấp thỏm vừa kích động, hắn mở bài 《Thất Bộ thi》 đứng hạng ba.

Ngay giây tiếp theo, ba dòng thơ hiện lên trong mắt hắn.

Chử đậu trì tác canh, lộc thục dĩ vi trấp.

Cơ tại phủ hạ nhiên, đậu tại phủ trung khấp.

Bổn tự đồng căn sinh, tương tiễn hà thái cấp?

“Bổn tự đồng căn sinh, tương tiễn hà thái cấp...”“Hà thái cấp...”

Đường Phương Sinh lẩm bẩm, đột nhiên phịch một tiếng quỳ sụp xuống đất, miệng há hốc đến mức nhét vừa cả một bóng đèn.

“Phục rồi! Lão Đường ta thật sự phục sát đất rồi!”

“...Quá đỉnh!”

Gân xanh nơi trán hắn nổi lên, cả người chìm trong cơn chấn động ngút trời.

Bài thơ tuy lấy chữ “kì” làm chủ ý, nhưng từ đầu đến cuối lại viết trọn nỗi bất lực, đau khổ, cùng sự tàn khốc của cuộc tranh đấu hoàng quyền.

Một chữ “kì” xuyên suốt toàn văn, vậy mà chẳng hề tạo cảm giác gượng ép, quả xứng là đỉnh cao của nghệ thuật mượn vật dụ người!

Thế nhưng còn chưa kịp hoàn hồn, một tin hot search đã với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, chớp mắt lao thẳng lên top 1!

Mọi thiết bị điện tử vào đúng lúc này đều bật ra một khung thông báo.

Số chữ trong khung thông báo tuy không nhiều, nhưng bên phát đi lại là cái tên vang dội như sấm, mà nội dung bên trong càng đủ sức chấn động thế gian.

【Sau khi nội các Đại Hạ đế quốc thảo luận, toàn thể nhất trí quyết định đưa 《Thất Bộ thi》 và 《Quan Thương Hải》 vào giáo trình tiểu học, 《Xuất Sư Biểu》 vào giáo trình trung học, 《Lạc Thần phú》 vào giáo trình trung học phổ thông!】

Thông báo này vừa xuất hiện, cả thế giới trong nháy mắt dấy lên cơn sóng dữ ngút trời.

Chấn động long trời lở đất!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!