Nhìn bóng dáng cà lơ phất phơ của Lưu Bang, đầu óc Dư Triều Dương "ong" lên một tiếng, khoảnh khắc ấy như muốn nổ tung!
Hắn run rẩy giơ tay lên, khóe miệng giật liên hồi, nhưng cổ họng lại chẳng thể thốt ra nổi nửa chữ.
'Sao có thể!'
'Sao có thể như vậy được!!'




