Hàm Dương, Hàm Dương cung.
Sau khi tắt phát sóng trực tiếp, Dư Triều Dương tiếp tục xử lý nốt những công việc cuối cùng trong tay. Tình báo từ các chiến tuyến khắp nơi bay về án thư của hắn nhiều như vây tuyết.
Quả nhiên suy đoán của hắn không sai, Triệu Ung thật sự đã chọn Khúc Dương làm tuyến đường tấn công chính. So với những hướng khác, tuyến đường này có thể đánh thẳng tới địa giới Hàm Cốc quan. Cứ như vậy, mục đích của Triệu Ung gần như đã rõ như ban ngày. Công phá Hàm Cốc, khiến Tần quốc mất đi tấm bình phong cuối cùng, từ đó xua quân tiến sâu vào trong hòng lật đổ toàn bộ Tần quốc. Dù vậy, mưu sự tại nhân, Triệu Ung muốn phá được Hàm Cốc quan tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng. Một khi thất thế, y sẽ lập tức rút lui, sau đó giao lại trọng trách cho trí tuệ của hậu nhân.
Dư Triều Dương thậm chí còn nắm rõ mười mươi đường lui mà Triệu Ung sẽ chọn. Không gì khác ngoài việc lui về Trường Bình cố thủ, mượn địa hình độc đáo ba mặt giáp núi để làm trò "bắt ba ba trong rọ". Tiến có thể công, lùi có thể thủ. Có lạch trời Trường Bình làm bình phong, trận chiến này Triệu quốc nghiễm nhiên đứng ở thế bất bại ngay từ đầu. Thế nhưng, Trường Bình có thể là thuốc giải, mà cũng có thể là thuốc độc đoạt mạng người. Nước cờ quyết định thắng bại nằm ở Bạch Khởi. Triệu quốc muốn một mạch san bằng Tần quốc, Tần quốc há lại chẳng muốn một mẻ tiêu diệt toàn bộ sinh lực của Triệu quốc sao? Đường lang bộ thiền, hoàng tước tại hậu (Ve sầu bắt ve, chim sẻ rình sau), chung quy cũng chỉ xem năng lực điều binh khiển tướng của ai cao tay hơn mà thôi.




