Hán quân như chạy trối chết, vội vã rời xa ngôi làng ấy, dường như chỉ cần đi thật xa là có thể dập tắt lửa giận đang cuộn trào trong lòng.
Nhưng hiện thực lại giáng cho bọn họ một đòn nặng nề. Thảm cảnh của ngôi làng kia không phải cá biệt, mà dọc đường đi, nơi nào cũng là cảnh tượng như vậy.
Càng tới gần biên giới Hung Nô, cảnh tượng lại càng thê thảm đến mức nhìn mà kinh tâm động phách.
Khung cảnh tựa địa ngục trần gian ấy chẳng khác nào một nhát chùy nện mạnh vào thức hải của mọi người, khiến bầu không khí trong quân càng thêm trầm lặng, bước chân ai nấy cũng nặng tựa ngàn cân.




