“Một phần?”
Cố Hàn ngẩn người, vội vàng hỏi: “Vậy phần còn lại đâu?”
“Không biết.”
Thiên Dạ lắc đầu: “Bản quân có thể đoạt được kim ấn này đã là may mắn hơn kẻ khác gấp vạn lần rồi. Có điều, năm xưa vừa đoạt được nó chưa bao lâu thì ta đã bị ám toán, thành ra chẳng còn cơ hội điều tra những chuyện này nữa. Huống hồ, thứ ngươi nên quan tâm bây giờ không phải là phần còn lại của chiếc chìa khóa đang ở đâu, mà là tu vi của ngươi. Đừng nói là so với bất hủ giả chân chính, dù chỉ so với bản quân…”




