Nàng vận chiếc váy trắng Lưu Tiên ống tay rộng, mái tóc đen nhánh như thác nước rủ xuống tận eo. Làn da trong suốt như ngọc, trắng nõn không chút tì vết. Nàng để chân trần chậm rãi bước tới, khí chất thanh thoát tựa tiên tử, gần như hoàn mỹ!
Gần như.
Chỉ vì dung mạo của nàng, căn bản không thể nhìn rõ.
Mông lung mờ ảo.




