Cấm địa Nguyệt tộc.
Nguyệt Nguyên Anh chậm rãi mở mắt. Hơn trăm viên phù văn trước mặt bà đang lấp lóe u quang, duy chỉ có một viên trong số đó trông hơi ảm đạm, lúc sáng lúc tối, cực kỳ bất ổn.
"Nguyệt Trung?"
Bà nhìn chằm chằm viên phù văn kia, khẽ nhíu mày lẩm bẩm: "Thật không ngờ tâm trí ngươi lại kiên nghị và cảnh giác đến mức này... Chẳng lẽ ngươi đang cất giấu bí mật gì hay sao?"




